CÔNG LÝ THẢO NGUYÊN - Trang 159

“Con có thể ăn gì đó với mọi người không?” Saraa lên tiếng hỏi bằng

giọng vẫn còn yếu từ đằng sau tấm bình phong.

“Tất nhiên rồi, thiên tài của cô!” Solongo nói. “Cháu vẫn chưa thể mặc

quần, nhưng đừng nhức nhích, cô sẽ mang đồ ăn vào cho cháu, và cháu có
thế trò chuyện với mọi người qua bình phong.”

“Một Chủ nhật tuyệt vời!” Yeruldelgger thở phào nhẹ nhõm, nước mắt

rưng rưng. “Một Chủ nhật rất tuyệt vời!”