CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 423

- Anh theo em – cô nói rồi vơ điện thoại trên mặt bàn rồi đi lên gác

- Đây – cô chỉ vào phòng kế bên phòng cô

- Đủ ấm ko? – anh nhìn cô

- Có chăn ấm lắm – cô ko hiểu ý của anh nên cứ vô tư nói như anh đang

nói nghĩa bóng, anh đang muốn cô hiểu nghĩ đen cơ…

- Anh muốn ngủ bên đó – anh hất mặt về phía phòng cô

- Ko, đấy là phòng của em mà , phòng này ấm mà anh

- Anh ngủ cùng em, sau này thường xuyên rồi, tập đi cho quen – anh

cười gian, anh muốn chêu cô xem phản ứng cô ra sao

- Hơ..hơ…em làm gì anh đâu mà anh bị bệnh nói năng lung tung vậy,

em ko thích đùa đâu…NGỦ PHÒNG BÊN ĐI – cô nói nhỏ nhỏ rồi dần dần
to và 4 từ cuối cô hét lên,tay chỉ vào phòng kế bên

- Em ghê gớm cũng ko vừa đâu nhỉ? Thôi anh đi ngủ đây – anh cười đểu

rồi bước vào phòng kế bên theo yêu cầu của Thiên Anh. Thiên Anh cảm
thấy nhẹ lòng rồi cũng vào phòng của mình

- Tử Tuyết sao rồi ? – Khánh Anh gọi điện cho Nam

- Kiểm tra rồi ko có vấn đề j nặng hết chỉ bị khản giọng mấy ngày thôi,

vừa kiểm tra xong đã tránh mặt tao, chạy đi đâu mất hút rồi – Nam thở dài

- Ừ, hỏi thế thôi cúp máy đây, mày ngủ đi mai tính

- Ừ…

….

Sáng hôm sau….