CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 817

- Em sợ…

- Sợ gì?

- Em không chịu nổi – Cô thoáng đỏ mặt, anh nghĩ theo cách của anh,

nhìn cô cười gian tà.

- Anh cũng không chịu nổi, nhưng còn khó chịu hơn là em cắt ngăn như

vậy.

- Nhưng…

- Nghe anh…

Anh vẫn giữ nguyên nụ cười gian tà đó, giựt mấy cái chăn và vật cản

không cần thiết nắm phăng xuống đất không thương tiếc.

- Mai về cùng anh đấy, hôm nay anh đến thu lại hồ sơ học bạ của em ở

trường ý rồi – Nằm trên giường, anh nói

- Gì chứ? Anh đã hỏi ý kiến em đâu mà tự thu của em…- Cô bật dậy lên

tiếng

- Anh biết hỏi em cũng không có tác dụng gì nên hỏi làm gì?

- Anh…aaaaaa tức quá. – Không làm gì được anh, cô đành hét toáng lên

- Anh quá tuyệt, đúng không?

- Anh đáng ghét…

- Sáng mai bay trễ nên ngủ nướng thoải mái nhé, tối nay phải ngủ

muộn…- Anh cười gian tà, cô giật mình nhảy tót xuống giường

- EM KHÔNG