CÙNG NAM CHÍNH NGỌT VĂN YÊU ĐƯƠNG - Trang 612

Còn chưa kịp chạm vào anh, cánh tay đã đột nhiên bị người kéo, sau

đó một lực mạnh mẽ kéo bản thân một trận trời đất quay cuồng, cuối cùng,
là "viu bụp" một tiếng.

A, có phải xương cốt gãy rồi không?

Khi Thời Yên nằm ngửa trên cái đệm nhìn chằm chằm trần nhà võ

quán đã nghĩ như thế.