CUỘC CHIẾN ĐI QUA - Trang 766

Khoảng cách nhanh chóng rút ngắn lại. Tiếng rú động cơ xe tăng càng

trở nên khủng khiếp, man rợ. Lại nhìn thấy những khuôn mặt no đủ và có
men rượu của bọn lính Đức. Một sự rúng động lan theo các hàng quân.
Đường chiến tuyến của quân địch dài bằng cả chiều ngang cánh đồng. Có
thể thấy rõ, chúng có thể dễ dàng vòng qua nhúm chiến sĩ và bao vây họ từ
mọi cánh. Tuy nhiên mệnh lệnh quyết tử đã được ban ra. Chính ở đây. Và
không được lùi một bước.

- Ôi, lạy chúa tôi! - Một giọng khàn khàn của ai đó bật lên.

Vào đúng lúc ấy, rất bất ngờ cho tất cả các chiến sĩ, Savelev bật lên từ

chiến hào, tay không, đôi chân như muốn khuỵu xuống, chạy về phía quân
địch, hai tay giơ lên, vẻ hối lỗi.

- Đừng bắn! Đừng bắn! - Savelev kêu lên bằng một giọng non nớt. -

Tôi muốn sống, tôi không phải là quân nhân, tôi sẽ là nhạc công. Tôi không
muốn chiến tranh. Xin hãy hiểu tôi!

- Đứng lại! Quay lại! - Arachaev hét to. - Quay lại!

Nhưng vừa đúng lúc ấy một phát súng cacbin găm vào lưng. Savelev

loạng choạng như đang ở dưới nước, từ từ quay người lại. Trên khuôn mặt
như trẻ con, gầy gò, trắng bệch, một nỗi đau đớn, ai oán và cầu khẩn như
ngưng đọng lại. Cặp mắt màu xanh da trời rất đẹp của cậu bé càng mở to
hơn, từ đôi môi mím chặt một giọt máu ứa ra.

- Các anh ơi, sao lại thế? Tại sao? - Cậu bé kêu lên bằng một giọng

trong veo, cao vút, như muốn kết tội tất cả nhân loại và bước thêm một
bước nữa về phía chiến hào quê hương, rồi bằng một giọng yếu hơn như
tiếng gà con, kêu lên một tiếng làm tan nát cả cõi lòng. - Mẹ... mẹ... ơi...
ơi... ơi... ơ!!!

Tsanka gục đầu xuống, một vật gì đó đắng chát chẹn ngang cổ họng,

nước mắt trào ra, anh chợt nhớ đến những đứa con của mình và nghĩ, đứa

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.