CUỘC PHIÊU LƯU CỦA CHÚ HÀNH - Trang 28

"Không biết sáng nay mình ăn gì nhỉ? - Nó cố nhớ lại - Có thể, món

súp quá mặn chăng? Miệng thì khát khô, còn cái lưỡi sao mà nặng như phải
đeo đến hai chục ký mattít ấy".

Chi-po-li-nô ló ra khỏi cửa.

- Này! Này! - Mác-ti-nô gọi với giọng yếu ớt.

- Ngài gọi tôi à, thưa ngài?

- Đúng, đúng, anh bạn trẻ! Làm ơn hãy mua giúp cho tôi chai nước

chanh lạnh.

- Tôi rất lấy làm vinh hạnh được phục vụ ngài, ngài Mác-ti-nô ạ,

nhưng rất tiếc là ông chủ tôi vừa giao cho tôi sửa chiếc giầy, vì thế tôi
không thể bỏ việc đấy được. Rất lấy làm tiếc.

Nói rồi, Chi-po-li-nô quay ngoắt bỏ vào nhà.

- Đúng là thằng lười! Thằng mất dạy! - Chú chó vừa hậm hực vừa

nguyền rủa chiếc xích trên cổ mình, nếu không nó đã có thể tự mình ra
quán rồi.

Một lúc sau, Chi-po-li-nô lại xuất hiện.

- Thưa ngài kính mến, - chú chó rên lên thiểu não, - ngài có thể cho tôi

xin một cốc nước lã được không?

- Tôi rất vui lòng lấy cho ngài, - Chi-po-li-nô nói vọng ra, - nhưng

phiền một nỗi ông chủ tôi lại vừa giao cho tôi sửa chiếc giầy của ngài linh
mục.

Thực tình mà nói, Chi-po-li-nô thật lòng cảm thấy thương hại chú chó

đang chết khô vì khát, nhưng nó không thể chấp nhận cái nghề mà chú chó