CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 223

Ta quay lại, thấy một người mặc trang phục thương nhân cổ xưa đang

cúi đầu chào, sau đó rất cung kính nói: “Thánh Nữ, ta là lão bản XXX thuộc
XX đường, lần này tới Linh Sơn, ngoại trừ…muốn đến gặp Thánh Nữ, còn
có một mục đích. Đó là muốn tự mình dâng lên Thánh Nữ một con bảo mã.
Ngựa này cực kỳ thông minh, là ta nhiều lần vượt bao gian khổ, bỏ ra giá
cao ngất trời mới mua được. Nhưng cũng chỉ có bảo mã như vậy mới có thể
xứng với Thanh Nữ, mời Thánh Nữ xem qua.” Nói xong, người dâng ngựa
vỗ tay, một người hầu đi tới, dắt theo một con ngựa, toàn thân lông trắng
như tuyết, tỏa sáng lấp lánh, thân thể cân đối, đầu cao ngạo vươn lên.

Lòng ta nghĩ, đúng là ngựa tốt!

Người hầu kia dắt ngựa đến càng gần, bạch mã tiên sinh hiên ngang

bước nhanh đến trước mặt ta, cuối cùng cái đầu cao ngạo cũng buông
xuống, nhẹ nhàng quay qua liếc mắt nhìn ta, kết quả…Lập tức…Lạnh run,
bất an giãy dụa, liều mạng muốn trốn. Bị người hầu cầm dây kéo lại, không
biết làm sao đành phải thất kinh ngúng ngẩy đầu, hai hàng mã lệ chảy
xuống…

Con ngựa này…nhìn rất quen nha? !

Người dâng ngựa ngượng ngùng nhìn ta nói: “Con ngựa này bình

thường không phải như vậy, không biết hôm nay tại sao lại…” Còn chưa
nói xong, lại thấy Thanh Y đi ra phía trước, vuốt ve bạch mã. Bạch mã kia
lập tức an tĩnh lại, lẳng lặng dúi đầu vào lòng Thanh Y rơi lệ.

( ⊙ o ⊙ ) a! Thì ra Thanh Y cũng theo đến a, vừa nãy Đại biến thái quá

chói mắt ta đã hoàn toàn không chú ý tới hắn.

Người dâng ngựa thấy bạch mã an tĩnh lại, nắm chặt thời cơ a dua:

“Thánh Nữ đại nhân. Lần này ta dâng lên bảo mã quý hiếm này, chỉ muốn
cầu một bức vẽ của Thánh Nữ đại nhân để thờ phụng trong nhà. Thánh Nữ
đại nhân có thể…”