CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 224

“Được!” Có lời rồi-, tùy tiện vẽ một bức liền đổi được một con ngựa

quý. Dừng nói là bảo mã, cho dù là ngu mã, cũng đổi!

Vì vậy ta nghĩ nghĩ, lúc hắn sai người đưa tới văn án bèn múa bút dùng

chữ Hán viết lên đó bốn chữ: Nhị Nữu vạn tuế!

Người dâng ngựa tiếp nhận bản vẽ, nghi vấn nhìn bốn chữ Hán: “Thánh

Nữ đại nhân, đây là?”

“Đây là tế văn của thiên giới, ý tứ chính là ‘cầu phúc tiêu tai họa’” mặt

không hồng, tam không gợn, ta nói.

Người dâng ngựa mừng rỡ, quỳ lạy mấy phen rồi lui xuống.

“Thanh Y a, ngựa này hình như rất thích ngươi nha, vậy ngươi tạm thời

nuôi nó thay ta đi.” Ta phân phó.

Bộ mặt sắt của Thanh Y hơi co rúm lại, một lúc sau mói đáp lời: “Vâng”

Ta hài lòng xoay người, đi lên xe ngựa. Ừm ~ cũng rất xa hoa, so với xe

ngựa lần trước của Đại biến thái còn xa hoa gấp đôi, nhưng vẫn y như
những chiếc xe ngựa khác, bậc thang gỗ lên xe rất cao. Mặc dù ta bây giờ
dùng ‘Thượng kế’ có thể dễ dàng lên xe, nhưng ta chính là muốn ẩn mình,
phải che dấu thực lực! Cho nên ta vô cùng tao nhã bước lên xe ngựa, trước
khi vào cửa xe còn vô cùng tao nhã quay về phía mọi người cười cười. Chỉ
thấy người dân phía dưới đều biến sắc liên tục quỳ lạy.

Đó là! Nụ cười này chính là năm đó ta ở hắc bang luyện suốt một năm

mới thành-. Mỗi lần hắc bang chém giết nhau, ta chỉ cười một tiếng thánh
khiết nhu hòa là có thể hóa giải hết ân oán, khiến cho bọn họ trước tỉnh ngộ
sau thề thốt không dám tái phạm…đời đời chung sống thuận hòa.

Bước vào xe ngựa, chỉ lát sau Tiểu Lôi cũng theo vào. Đại biến thái có

lẽ trước mặt đông người phải giữ gìn lễ nghi nên không vào xe, lòng ta vui