“Tiểu Lôi, ngươi biết khinh công không?” Ta biết ‘Mạc kế’, chỉ cần
thuận lợi ra khỏi đoàn xe, chạy trốn sẽ không thành vấn đề.
Tiểu Lôi mê mang – lắc đầu!
Ta Orz! ! ! ! ! ! ! ! Ta đã nói rồi, không thể mang Tiểu Lôi, không thể
mang Tiểu Lôi mà T_T…
Bất đắc dĩ, ta đành phải nghĩ cách. Bê đống quần áo của Đại biến thái đi
tìm Thanh Y.
“Thanh Y, đây quần áo Thừa tướng đại nhân tắm xong thay ra, hắn lệnh
ngươi đi giặt sạch!” Ta đem trút đống quần áo của Đại biến thái qua cho
Thanh Y.
Thanh Y nghi hoặc nhìn quần áo trong tay, không sao hiểu được.
“Nơi đó có bờ sông, hôm nay lúc ăn cơm, ta không cẩn thận hất nước
lên người Thừa tướng đại nhân, cho nên hắn sai ngươi đi giặt.” Ta tiếp tục
bình tĩnh – nói dối.
Có thể là Thanh Y bị vẻ nghiêm túc của ta làm cho mơ mơ hồ hồ, cũng
có thể là Thanh Y chưa từng gặp qua tình huống thế này bao giờ, không
phản ứng kịp, đành phải ôm quần áo đi ra hướng bờ sông.
Thanh Y vừa rời khỏi, ta lập tức đi đến chỗ bạch mã buổi sáng được
người thương nhân kia tặng. Bạch mã kia vốn đang nhàn nhã gặm cỏ dạo
chơi, thấy ta đến gần thì ngừng ngay việc nhai cỏ, ngơ ngác nhìn ta đang
từng bước từng bước lại gần. Lúc ta sắp chạm vào người nó, bạch mã đột
nhiên cả người rung lên, không ngừng thối lui ra sau, còn chưa biết làm thế
nào thoát khỏi dây cương, đã bị ta cưỡi lên người. Ta kéo Tiểu Lôi nhảy lên
ngựa, ngồi sau ôm lấy lưng mình, sau đó ta tháo dây cương.