CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 230

“Lát nữa…hãy trình lên, các ngươi…lui xuống trước đi!” dnt khó nhọc,

gằn từng tiếng nói.

“Vâng!”

Còn lại trong xe, ta cầm trên tay lớp quần áo cuối cùng vừa mới được

bóc ra từ trên người Đại biến thái, cùng Đại biến thái đang bị cột trên
giường, mắt to trừng mắt nhỏ…

“Thả…ra!” Đại biến thái lại ra lệnh.

Ta dĩ nhiên trở lại như lúc thường, te te đi ra cởi trói. Trong giây phút

tay ta tiếp xúc với đai lưng, ánh mắt Đại biến thái lúc nãy còn tràn ngập sát
ý bỗng trở nên thanh tĩnh!

Trốn! Phải mau trốn! ! ! Ý nghĩ như chớp xoẹt lên trong đầu, ta lập tức

ngừng tay, xoay người chui ra khỏi xe. Vừa ra khỏi xe, ta lại sững người,
xoay người chui lại vào trong!

Sau đó…

Sau đó ta nhìn Đại biến thái đang giận dữ thêm một chút, rồi đem nhặt

hết đống y phục của Đại biến thái lên, cuốn thành một đống lớn, ôm lấy
mang theo chuồn ra khỏi xe! Hy vọng như vậy có thể cho ta tranh thủ thêm
chút thời gian mà chạy thoát….

Ta ôm đống quần áo của Đại biến thái, len lén đi đến xe ngựa của Tiểu

Loi. Vọt vào trong, ném đống quần áo vào lòng Tiểu Lôi rồi lôi kéo Tiểu
Lôi bỏ chạy “…Đừng hỏi, mau nhanh đi theo ta, chạy cứu mạng!”

Sau khi rời khỏi, ta triệu hoán Tiểu Chu Tước biến thành con chim nhỏ,

hai người một chim, dự tính len lén tránh né tầm mắt quá rộng của đám
người hầu của Đại biến thái, chạy ra khỏi đoàn xe.