CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 229

“Ngươi! Buông…ra!” Đại biến thái tung ra ánh mắt sát quang muốn làm

ta sợ chết khiếp. Vấn đề là, lúc này thuốc trong người hắn đang phát tác,
gương mặt ửng đỏ, cái miệng chúm chím thở gấp, làm thế nào cũng nặn
không ra được nét giận dữ.

“Nhị Nữu, ngươi mau thả ta ra…ta sẽ không truy cứu nữa.” Đại biến

thái thấy dùng cương đánh không được, đành phải mềm mỏng.

Ta sửng sốt, suy nghĩ xem lời hắn nói có thể tin không, sau đó lắc đầu,

bắt đầu ra tay bóc lột y phục Đại biến thái. Đúng là cực phẩm mỹ nam, vóc
người da dẻ không chê vào đâu được

“Nhị Nữu! Ngươi…Ngươi…nếu không dừng lại, ta…chắc chắn ngươi

sẽ…Hối hận-!” Đại biến thái thấy ta cương nhu đều không chịu, cuối cùng
hạ tối hậu thư.

“Ta đã hối hận!” Ta khoái trí trả lời. Vừa nói vừa tiếp tục bóc nốt lớp

quần áo cuối cùng. Vừa lúc lớp vải cuối cùng từng mảnh từng mảnh bị lột
bỏ, ta chỉ cảm thấy trước mắt tràn ngập kim quang, Đậu hũ a đậu hũ a! Gào
khóc Gào khóc…

“Đại nhân, tấu chương từ kinh thành chuyển đến, có trình lên đại nhân

hay không?” Thời khắc quyết định, âm thành từ cửa vọng vào khiến ta nhiệt
huyết đang sôi trào bỗng phụt…tắt ngấm!

Giọng nói bất thình lình khiến ta kinh hãi nhảy dựng! Ta giật mình nhìn

trước mắt Đại biến thái đã bị bóc sạch sẽ đang cột dính vào thành giường, (°
△ °|||)︴ Trời ạ, có ai nói cho ta biết, ta vừa mới làm cái gì không Orz! ! ! !
! !

Trong xe an tĩnh một lúc lâu, người chờ ở ngoài có vẻ sốt ruột muốn vén

rèm xem thử, ta cảm giác sống lưng lạnh buốt, người bắt đầu toát mồ hôi
lạnh.