“Ngươi…Ngươi nói…Thuốc này không có gì?” sắc mặt đột nhiên ửng
đỏ, Đại biến thái bắt đầu thở gấp, hắn vốn là đang nghiến răng nghiến lợi
mà nói, không biết có phải do thuốc hay không âm thanh vọng ra lại…hay
đến mất hồn như thế!
Ta ngơ ngác nhìn Đại biến thái toàn thân vô lực, sư phụ…thuốc của
ngài…cũng tốt thật nha! (number one! Bái phục!)
Làm sao bây giờ? Thuốc trong người Đại biến thái càng phát tác, Đại
biến thái càng xinh đẹp phong tình, hắn càng dùng lực muốn chống đỡ giảy
dụa, lại càng cho quần áo xộc xệch hé mở, ta xem mà lòng thỏa nguyền
mãn ý.
Ăn? Hay không ăn? Đại biến thái hệt như món cá nóc thơm ngon, rõ
ràng là có kịch độc, vẫn ngon lành đến nỗi người khác dù liều chết cũng
muốn nếm thử.
Ăn? Sau này rất có khả năng ta sẽ bị Đại biến thái đuổi cùng giết tận.
Không ăn? Sau này cũng sẽ bị Đại biến thái đuổi cùng giết tận a!
Cho nên, dù sao cũng đã loạn đến mức này rồi, dứt khoát làm một lần
đi! Nghĩ vậy, đôi mắt ta lục quang lóe sáng, lang huyết sôi trào.
Đại biến thái đột nhiên thấy ta lộ ra dâm ý, đương nhiên không phục -
nhíu mày, phảng phát lại như đang cười nhạo: “Thách ngươi cũng không
dám, thế nào!”
Vì vậy, để phòng ngừa vạn nhất, ta rút đai lưng của Đại biến thái ra
trước cái đã. Sau đó, dùng đai lưng trói hắn vào thành giường
Chờ đến khi ta vất vả cột chắc hắn, Đại biến thái phát hiện mình bị dán
dính trên giường, lúc đó hắn mới tin thật sự sẽ bị ta ăn tươi!