CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 244

Ta nổi giận: “Thế nào, cả tín vật của trưởng lão Huyền Vũ đường cũng

nhận không ra?”

Đại thúc trung niên kia lại đánh giá ta một phen, sau đó nhìn về phía

Tiểu Lôi, đột nhiên như bừng tỉnh, ánh mắt lay động suy nghĩ đắn đo một
hồi rồi bước nhanh đến trước mặt Tiểu Lôi, quỳ xuống nói: “Cung nghênh
Thánh Nữ!”

“…” Ngọc bội trên người ta là thật nha. T0T, vậy mà lại bại dưới tay

một nam nhân! Ngươi nói xem, làm sao chịu nổi đây.

“Ta…Ta không phải…” Tiểu Lôi còn chưa nói xong, đại thúc kia đã làm

như thấu hiểu rồi.

“A, Thánh Nữ không muốn người khác biết thân phận của ngài! Ta hiểu

được, mau…Mời vào trong trước đã!” Dứt lời, đón lấy Tiểu Lôi đi vào.

“Ta…” Mới là Thánh Nữ…Ta còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị lôi kéo

đi vào cửa.

Gã sai vặt trong cửa lúc nãy cũng theo ra, mặc dù không nghe rõ chúng

ta nói cái gì, nhưng thấy đại thúc trung niên tự nhiên quỳ xuống vái Tiểu
Lôi thì lập tức hóa đá tại chỗ.

Ta bất đắc dĩ theo sau Tiểu Lôi vào cửa, đại thúc đưa Tiểu Lôi tới một

đại sảnh xa hoa, sau đó…Nói với ta, mời vào phòng nhỏ bên kia ngồi chờ =
=!

Chỉ lát sau đã có người lại phân phó ta, nói là đưa ta đến ở chung phòng

với Thánh Nữ. Sau khi ta dọn dẹp phòng một chút xong bèn nằm trên
giường vừa chờ Tiểu Lôi về vừa tranh thủ chợp mắt một chút.

Không rõ bao lâu, chợt thấy có tiếng đẩy cửa, có lẽ Tiểu Lôi đã về, ta từ

từ nhắm mắt lại miễn cưỡng hỏi: “Thế nào, có lấy được vé không? Có…