Tới hậu viện, điều đầu tiên ta nhìn thấy chính là một cỗ quan tài tối đen
như mực. Lập tức liền sáng tỏ bọn họ muốn làm cái gì. Vấn đề là ta tuyệt
không nghĩ sẽ phải vào nằm trong cái thứ đáng sợ đó, xui không nói, mùi vị
bị nghẹn thở bên trong khẳng định là rất khổ sở-!
“Ta không cần, ta không cần, ta phản đối. Các ngươi thật không có sáng
kiến, sao không đổi chiêu khác đi, chiêu dùng quan tài này nhất định đã bị
người ta sử dụng qua rồi. Ta khinh bỉ các người, ta…” Được rồi, các ngươi
thật ngoan! Huyệt câm mà cũng dám điểm ta…
Vì vậy, ta chỉ đành trơ mắt nhìn bọn họ đem ta bỏ vào trong miệng quan
tài tối như mực. Sau đó, đầu tiên là đắp lên một tấm ván mỏng, ta liền bị
bóng tối che phủ, một lát sau, mới nghe thấy tiếng đậy nắp quan tài dầy
cộm nặng nề phát ra.
Thật may mắn là ta không bị chứng bệnh sợ bóng tối như đại đa số các
nữ chính phim truyện ngôn tình. Ngoại trừ…bị điểm huyệt rất không thoải
mái ra thì ở trong quan tài còn luôn có cảm giác như đang nằm chung với
thứ gì có mùi rất kinh. Những chuyện khác ta đều chịu đựng được. Qua một
thời gian ngắn, có người mở nắp quan tài lấy tấm ván ra, đút cho ta một ít
nước và thức ăn lỏng, sau đó ta lại lần nữa chìm trong bóng tối.
Ăn qua một lần cơm, Vừa nãy lúc tấm ván bị người ta lấy ra, nhìn bầu
trời chỉ là một màn tối đêm. Ta thầm ghi nhớ trong lòng.
Lại đi một lúc, đoàn xe đột nhiên ngừng. Ta vểnh tai lắng nghe, bên
ngoài loáng thoáng truyền đến giống như tiếng quan binh xét hỏi: Muốn ra
khỏi cửa thành?
“Đây là cái gì? !” Âm thanh rõ hơn rất nhiều, xem ra là đến gần quan tài.
“Quân gia, ngài xem qua cũng biết…đây là gia phụ-…” giọng một
người khác quá nhỏ khiến ta nghe không rõ lắm.