Đây…Đây là tình huống gì. Ta khù khờ nhìn một đống người đột nhiên
thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ.
“Ách… ta tha, ta tha…các ngươi, các ngươi không cần làm vậy…Ách…
thật áy náy.” Ta kinh!
Ông chủ sòng bạc mừng rỡ đưa tới ba tờ ngân phiếu một ngàn lượng, cúi
đầu khom lưng tiễn chúng ta rời khỏi sòng bạc.
Cất đi ba tờ ngân phiếu, ta cùng Tiểu Si đi tới quán rượu xa hoa nhất
thành.
“Tỷ tỷ, không phải đến giờ ăn cơm rồi sao, tới đây làm gì?” Tiểu Si hỏi.
“Ngươi thật không biết gì hết. Chúng ta phải theo trình tự thông thường,
tiền thắng được đây đều là tiền bất nghĩa, phải lập tức xài hết đi! Ngươi cứ
yên tâm đi theo tỷ tỷ!” Ta dắt Tiểu Si đi tới một gian phòng trên lầu hai,
dũng cảm nói với tiểu nhị: “Đem món ăn nổi tiếng nhất của các người ra
đây, mỗi thứ một phần!” Sau đó ‘ba’ một tiếng – đem một tờ ngân phiếu
đập lên bàn.
Tiểu nhị vừa thấy tư thế của ta vừa ngắm nghía tờ ngân phiếu trên bàn,
tức thì nhiệt tình tiếp đãi. Chỉ chốc lát sau, trên bàn tràn ngập rượu thịt, mấy
tiểu nhị bưng thức ăn lên xong còn đứng lại ngoài cửa chờ ta sai bảo.
Ta vốn không vội nên chỉ từ từ nhấm nháp, cùng Tiểu Si hai người ăn có
chút nhàm chán. Lát sau, tiểu nhị lại gõ cửa đi vào, a dua nói: “Khách quan,
tiết mục kể chuyện thường ngày của chúng ta sắp bắt đầu rồi. Đây là tiết
mục độc nhất vô nhị chỉ có ở quán chúng ta, ngài ở bên ngoài muốn nghe
cũng không nghe được-. Nếu ngài có hứng thú, ta giúp ngài mở cửa sổ bên
hông ngồi xem.”
Kể chuyện? Cũng tốt để giết thời gian. Ta gật đầu đồng ý.