“Ừm, ngươi làm hỏng chuyện của hắn, ắn sẽ không sễ dàng buông tha
ngươi, tốt nhất ngươi nên cẩn thẫn một chút.” đồng chí Tiểu Dương đột
nhiên nghiêm túc trở lại.
Yến Vương…Sao, ta đem tin tức liên quan giửa ta và hắn tỉ mỉ liên kết
lại. Ban đầu người này đã cho ta cái cảm giác rất âm hiểm xảo trá, nhưng
nếu hắn hận ta tại Linh Sơn làm hư chuyện tốt của hắn, tại sao lúc bắt được
ta còn không giết đi? Mà chỉ muốn bắt ta về, là còn có mục đích khác sao…
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên Lưu quản gia bỗng khẩn cấp rống rống –
chạy vào khách sạn, thấy ta thì vội vàng nói: “Nhị Nữu, ngươi ở…đây, tìm
được rồi. Ta là đến báo cho ngươi, ngươi, ngươi mau mau trốn đi. Thừa
tướng đại nhân kia không biết làm thế nào biết được ngươi đang ở với
chúng ta, đã hạ lệnh cho Tri phủ sai người lục tung từng nhà từng quán tìm
ngươi. Ngay cả khách sạn, kỹ viện, cả tiểu quan quán cũng không bỏ sót!
Bây giờ Thừa Tướng đại nhân đang trên đường đến đây rồi!
Cái gì? ! Đại biến thái đuổi tới? Ta tiêu hóa xong quả bom Lý quản gia
vừa tung ra, trơ mắt nhìn đồng chí Tiểu Dương trừng trừng.
“Không phải ta!” đồng chí Tiểu Dương nghi hoặc lẫn vô tội, lắc đầu giải
thích.
Hỏng bét! Ta biến sắc. Ta làm sao lại quên mất Trầm Dược rồi. Ta bây
giờ mới nhớ ra, nếu Dương Chi Hách thông qua Linh Sơn biết được tin tức
của ta, Trầm Dược kia cũng sẽ biết! Ta khóc ~ Cái này chính là tự chui đầu
vào rọ!
Lưu quản gia thấy ta biến sắc vội vàng nói: “Nhị Nữu đừng vội, mau
thanh thu thập đồ đạc. Ta sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa tốt cho ngươi! Có
thể chạy thì phải tận lực mà chạy.”
“Lưu quản gia…” Ngươi thật là tốt bụng quá T_T