Kế tiếp chỉ thấy nàng cả người như phê thuốc, co quắp một thoáng rồi
lại hôn mê bất tỉnh…
đồng chí Tiểu Dương vừa cùng Tiểu Lôi chơi cờ, vừa hờ hững bắt mạch
cho Tranh Nhiên rồi tuyên bố: “Không có chết.”
Mọi người lại tiếp tục phần việc của mình.
…Đường phân cách – Không thể nhịn được nữa…
“Ta nói…các ngươi không có ai trông nom, mặc kệ nàng sao! ! ! !” Trên
trán ta nổi lên một sợi gân xanh, rút ra cây châm nhỏ đâm dính trên cánh
tay.
“Không nên bại lộ ~!”đồng chí Tiểu Dương nhại theo ngữ khí của Đại
biến thái mà nói.
Suốt hai ngày nay rồi! Từ lần trước Tranh Nhiên nhiều lần cố gắng hạ
độc tập thể thất bại, lại bắt đầu thay đổi chiến lược, tựa hồ muốn đánh bại
từng người một, mà mục tiêu đầu tiên của nàng lại chính là ta = =! Cho nên,
suốt hai ngày nay, luôn luôn có những thứ khó hiểu đột nhiên ‘kẹp’ phải
người ta, ‘đâm’ trúng người ta, ‘rớt’ xuống người ta.
Lúc mới bắt đầu, ta còn dùng khinh công tránh tránh. Vấn đề là! Ta bây
giờ ngay cả ngủ cũng bị mấy món đồ khó hiểu ‘đâm’ tỉnh! Nộ! Lạy ngươi
luôn đó Tranh Nhiên, ngươi nếu muốn hại người…trước hết đi về luyện lại
kỹ thuật cho thuần thục một chút rồi hẵng trở lại có được hay không, có
được hay không! ! ! ! ! !
Vừa nghĩ đến lại ‘hưu – -’, lại bị một vật đâm vào đau nhói, ta bất đắc dĩ
cúi đầu nhìn, lại nữa, lại là một cây châm nhỏ.
Ngao gào khóc gào khóc…! Tranh Nhiên bạn học, ngươi muốn đâm
sao? Ngươi muốn đâm sao? Ngươi tới cùng vẫn muốn đâm sao? Nói cho ta