“Sao! Sao! Vậy ta đi nấu nước nóng!” đồng chí Tiểu Dương vừa nhìn
thấy có bà mụ liền vội vàng đi múc nước.
Bà mụ Lục mỹ nam dẫn đến đem nhóm người tay chân luống cuống đẩy
hết ra khỏi phòng. Khắp phòng cuối cùng an tĩnh trở lại.
Mặc dù ta sớm biết rằng sẽ xuất ra nhiều máu, cũng sớm đã chuẩn bị
tâm lý đón nhận cơn đau bụng kịch liệt. Vậy mà lúc cơn đau đầu tiên bắt
đầu co bóp, ta vẫn nhịn không được kêu lên thảm thiết, đau đớn quay cuồng
lăn lộn trên giường.
Tiếp theo, ta chợt nghe thấy ngoài cửa truyền vào tiếng bồn nước bị
đánh nghiêng xuống đất, sau đó đồng chí Tiểu Dương cách vách cửa gọi
vào: “Nhị Nữu! Ngươi nhất định phải cố gắng chịu đựng a, ta sẽ đi tìm Tư
Đồ tiểu tử kia về đây!”
Sau khi cơn co thắt đau đẻ thứ mười ba đi qua, chỉ cảm thấy hẫng một
cái, một dòng nhiệt thể mang theo máu huyết ộc ra, cảm giác đau bụng cũng
lập tức nhẹ nhõm rất nhiều. Ta thả lỏng, toàn thân rã rời, hơi liếc mắt xuống
nhìn. Mặc dù đã được lót rất nhiều vải nhưng chỉ chốc lát sau, trên giường
đã phủ khắp một màu đỏ tươi. Thật ra tốc độ xuất huyết cũng không phải
rất nhanh, ngẫu nhiên còn có thể ngừng lại một chút, sau đó bụng sẽ tiếp tục
co thắt một hồi rồi lại tiếp tục chảy máu = =!
Có lẽ khoảng chừng một khắc sau, ta cơ bản cũng nắm được quy luật
xuất huyết, tự tìm cho mình tư thế tương đối thoải mái, lẳng lặng chờ đợi
cuộc bài độc kết thúc.
Chính là…
Bà mụ đang ở bên cạnh kia, ngươi là…chuyện gì vậy! ! ! !
Mặc dù ta biết ngươi là do Lục mỹ nam tìm người thế vào, ta cũng biết
ngươi không có trách nhiệm gì! Nhưng ngài cũng đừng ngồi bên cạnh nhàn