CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 381

nhã dạo chơi như thế chứ, sau đó còn đọc truyện, thỉnh thoảng lại ngẩng
đầu cao giọng gào thét vài tiếng:” Dùng sức! ! ! Hít sâu! ! !” Sau đó…tiếp
tục đọc truyện = =!

Ta nộ! Không thấy ta chảy nhiều máu như vậy sao! ! ! Không thấy ta

đau đến toát mồ hôi đầy đầu sao! ! ! Ngươi ít nhất cũng nên qua đây lau mồ
hôi cho ta mới phải chứ. Ta căm tức nhìn ‘bà mụ’ ngồi bên cạnh nhàn nhã
đọc truyện, ngươi nếu cứ chơi bời nhàn hạ như vậy, cẩn thận không ta sẽ
méc ông chủ khiển trách ngươi!

‘Bà mụ’ kia hình như cảm nhận được luồng oán niệm trong lòng ta, rốt

cuộc cũng để cuốn truyện xuống, nhìn qua ta một chút, sau đó…xoay
chuyển dáng ngồi, cao giọng kêu vài tiếng, sau đó…tiếp tục đọc truyện!

Ta nghi hoặc cúi đầu. Ta nhổ! Tại vì lúc nãy bà ta thay đổi vị trí đã ngồi

dính vào máu. Orz… Được thôi, tùy ý ngươi, xem như ngươi lợi hại!

Ta bất đắc dĩ tiếp tục sự nghiệp xuất huyết bài độc, những lúc bà mụ tru

lên cũng phối hợp rống rống hai tiếng, đại khái qua hết một canh giờ. Huyết
lưu dần dần chậm lại rồi ngưng chảy, dạ con cũng không còn co thắt nữa.
Ta vỗ vỗ ‘bà mụ’ đang chìm đắm trong trang sách. Bà ta liếc mắt xem ta, ý
muốn hỏi “Xong rồi?”, vì thế ta gật đầu.

Sau đó, ‘bà mụ’ cất quyển truyện vào trong người, vươn người đứng

dậy. Đột nhiên bắt đầu gào khóc: “Ai…Đứa bé không giữ được a…Người
lớn cũng thiếu chút giữ không được…Ai…”

Khóe miệng ta co giật nhìn ‘bà mụ’ biểu diễn. Này…không cần phải

chuyên nghiệp như vậy đâu!

Y như rằng, bà mụ hô hào chưa được bao lâu, cửa phòng đã bị người ta

đá văng. Người đầu tiên xông vào dĩ nhiên là đồng chí Tiểu Dương!