thể tôi đểu, nhưng tôi sẽ không đểu mãi đâu, Rhett ạ. Nhưng
trong những năm qua và thậm chí cả bây giờ nữa, tôi có thể làm
gì khác được? Làm sao tôi có thể hành động khác được? Tôi có
cảm tưởng như tôi đã phải cố chèo một con thuyền chở nặng
trong một cơn dông bão vậy. Chỉ riêng việc giữ sao cho khỏi
đắm đã đủ chật vật, còn đầu óc nào lo đến những điều không
quan trọng, những điều có thể rứt bỏ dễ dàng mà không thấy
tiếc, thí dụ như cung cách lịch sự và... chậc, những thứ tương tự
như vậy. Tôi sợ thuyền tôi ngụp, nên tôi ném đi những thứ ít
quan trọng nhất.
- Tự hào này, danh dự này, sự chân thành này, đức hạnh này,
lòng tốt này, Rhett kể, giọng ngọt xớt. Cô có lý, Scarlett ạ. Khi
thuyền đang chìm thì những cái đó không quan trọng. Nhưng
cô hãy thử nhìn bạn bè xung quanh xem. Hoặc là họ đưa thuyền
cập bến an toàn với tất cả hàng hóa nguyên vẹn, hoặc là họ bằng
lòng chịu chìm với tất cả cờ xí tung bay.
- Họ là một lũ ngu dại, nàng nói cộc cằn. Cái gì cũng có thời
của nó. Khi nào tôi có thật nhiều tiền, tôi cũng sẽ tử tế như anh
muốn. Lúc bấy giờ tôi có thể đoan trang.
- Cô có thể... nhưng cô không muốn. Hàng đã trút xuống
biến thì khó mà cứu nổi, mà nếu có vớt lại được thì thường là đã
hỏng đến mức không chữa được. Tôi e rằng khi cô có thể vớt cái
danh dự, đức hạnh và lòng tốt mà cô đã ném qua mạn thuyền,
cô sẽ thấy biển đã làm chúng thay đổi, mà tôi e rằng không phải
thay đổi thành cái gì phong phú kỳ lạ đâu...
Chàng đột ngột đứng dậy và cầm lấy mũ.
- Anh đi đấy ư?
- Vâng. Cô có thấy nhẹ mình không? Tôi xin để cô ở lại với cái
tàn dư của lương tâm cô.
Chàng dừng lại và nhìn xuống đứa bé, đưa một ngón tay cho
nó nắm.
- Tôi chắc Frank trần trề tự hào?