không thể đọc thấy gì trong mắt chàng. Chàng cúi xuống, đưa
hai tay ôm lấy mặt Scarlett và đặt một cái hôn nhẹ lên trán
nàng.
- Scarlett! Scarlett! Scarlett thật hoàn hảo, vừa mạnh mẽ, vừa
tốt bụng. Không phải chỉ đẹp ở dung nhan kiều diễm, Scarlett
thân yêu ạ, mà ở toàn bộ: con người, thể xác, trí óc và tâm hồn!
- Ôi, Ashley, - nàng thì thầm, tràn trề hạnh phúc, sướng run
người vì những lời của chàng, vì hơi ấm bàn tay chàng trên mặt.
– Chưa có ai ngoài anh…
- Tôi muốn nghĩ rằng có lẽ tôi nên hiểu Scarlett hơn phần lớn
những người khác, rằng tôi có thể nhìn thấy điều đẹp đẽ ẩn sâu
trong tâm hồn Scarlett mà những người khác quá thờ ơ và quá
vội vàng, không nhận ra.
Chàng ngừng nói, buông tay khỏi mặt nàng, nhưng vẫn dán
vào mắt nàng. Nàng chờ một lát, nín thở, mong chàng nói tiếp,
kiễng chân lên để nghe chàng nói ba tiếng thần kỳ. Nhưng
những tiếng đó không đến. Nàng cuồng khấu phóng mắt sục
sạo mặt chàng, môi run lên vì thấy là chàng đã dứt lời.
Lần vỡ mộng thứ hai này vượt qua sức chịu đựng của con
tim nàng. Nàng khẽ “Ối!” một tiếng thật là trẻ con và ngồi
xuống, mắt cay sè lệ. Rồi nàng nghe thấy một âm thanh não nề
trên lối xe chạy, ngoài cửa sổ, cái âm thanh khiến lòng nàng
nhói buốt nhớ ra rằng đã đến lúc Ashley lên đường. Một linh
hồn tội lỗi nghe tiếng suối Tuyền đài róc rách hẳn cũng không
thể não nuột hơn. Bác Peter, mình quấn một tấm mền, đang
đánh xe ra để đưa Ashley ra ga.
Ashley nói: “Tạm biệt!” rất khẽ, nhấc khỏi bàn chiếc mũ phớt
rộng vành nàng đã gạ được của Rhett Butler và bước ra tiền
sảnh mờ tối. Tay đặt trên quả đấm cửa, chàng quay lại nhìn
nàng, một cái nhìn dài, tuyệt vọng, như thể chàng muốn mang
theo mọi chi tiết của mặt nàng và dáng hình nàng. Qua hàng
nước mắt nhòe nhoẹt, nàng lờ mờ thấy mặt chàng, và, cổ họng