Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói vang lên, khiến cho Diệp
Không đang hấp thu linh khí hệ thủy tỉnh dậy.
Người đến chính là Trần Cửu Nương, nàng đã sớm được Diệp Không
thông báo, muốn đánh thức hắn chỉ cần kêu lên một tiếng, sau đó đợi một
chút, không cần sốt ruột đánh thức hắn, bằng không linh khí đang vận hành
trong cơ thể hơn phân nửa sẽ bị ngăn trở, cũng chính là bị phản phệ.
Linh khí phản phệ, nhẹ thụ thương, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.
Đây chính là nguyên nhân mà hắn thà rằng ở từ đường chứ không rời
khỏi đó.
Sau khi đưa một đoàn linh khí cuối cùng vào thức hải, Diệp Không cảm
thấy bản thân tinh tiến hơn rất nhiều, hai mắt vừa mở ra, trong bóng tối
giống như có hai mũi nhọn sắc bén.
- Mẫu thân, người có việc gì vậy? Không phải là nhi tử Hổ bà bà tới đó
chứ?
Diệp Không hỏi.
Trần Cửu Nương thấy hai mắt của nhi tử sáng như đuốc, còn tưởng rằng
người tuổi trẻ khí thịnh, tinh thần sảng khoái nên mới như vậy, cũng không
có nghi ngờ gì mà ngồi ở bên giường nói rằng:
- Nhi tử của Hổ bà bà không có tới, nhưng Lý lão tứ lại tới.
- A! Hắn tới làm gì? Không phải lại muốn gây chuyện đó chứ?
Trần Cửu Nương nhịn không được mà nở nụ cười, sẵng giọng nói:
- Tên tiểu tử lưu manh nhà ngươi, chỉ biết gây chuyện, Lý lão tứ là tới
thông báo, có người tìm ngươi, buổi tối không tiện cho bọn họ vào, chỉ có
thể để họ đứng ở ngoài cổng.
- Có người tìm ta?
Diệp Không sửng sốt, đã nửa đêm rồi, hiện tại lại có mưa lớn như vậy, là
ai tới tìm mình đây?
- Nhi tử đi xem một chút.
Diệp Không vơ Định Thần Phù vào trong tay áo, xách cái dù đen ở góc
tường đi ra ngoài.
Phía sau vang lên âm thanh thân thiết của Trần Cửu Nương.
- Không nhi, để cho họ nói, đừng đánh người ta.