CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 214

trọng trong nha môn Nam Đô thành, vì vậy cho dù là người của Diệp gia
cũng sẽ không tùy tiện trêu chọc hắn.

Diệp Không vừa nhìn thấy Diệp Hải, lúc tức tay rút vào trong áo, cầm

chắc tấm mắt mù phù mới sáng tạo ra, tay còn lại thì nắm Định Thần Phù,
khẩn trương nhìn đối phương, tùy thời chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng mà điều khiến Diệp Không cảm thấy có chút ngoài ý muốn chính

là Diệp Hải cũng không đến tìm hắn gây phiền phức, dường như hắn cũng
không nhận ra Diệp Không, mắt chỉ liếc qua Diệp Không một chút.

- Lẽ nào hắn đổi tính rồi?
Diệp Không thầm nói, Diệp Hải này cũng không phải hạng người thiện

lương gì, bình thường Hồ bà bà cãi nhau với người khác hắn đều tới đánh,
huống chi hắn lại tặng cho Hồ bà bà hai cái bạt tai a? Chí ít thì hắn cũng
phải biểu thị một chút phẫn nộ với bản thân mình chứ?

Diệp Hải đi tới cửa, sau đó đột nhiên quay đầu lại nhìn Diệp Không cười

cười, sau đó xoay người lên ngựa rời đi.

Không thích hợp a, tiểu từ này chắc chắn có chuyện gì đó.
Diệp Không đã nhận ra từ trong điệu bộ tươi cười của hắn thấy được sự

oán độc, tàn nhẫn, còn có chút vui sướng khi kẻ khác gặp họa.

Lẽ nào hắn biết buổi tối hôm nay có kẻ muốn giết mình? Diệp Không

càng nghĩ càng thấy có lý, quan phủ và đám bang phái cấu kết không phải
là chuyện mới mẻ gì, ở Thương Nam đại lục này cũng không ngoại lệ.

- Quan phỉ cấu kết, chỉ để giết một người như ta a, các ngươi thật quá

xem thường ta rồi.

Diệp Không cười lạnh một tiếng rồi đi ra ngoài đường.
Thời gian trôi qua, nhoáng cái đã đến buổi trưa.
Khu ổ chuột phía Bắc Nam Đô thành, bức tường màu ngói màu trắng

gần như đã biến mất, đâu đâu cũng thấy những mảnh vỡ của bức tường
giống như một cái thôn hoang phế, thế nhưng bên trong nó lại không có bỏ
hoang, trong mỗi một phòng đều có con người ở đó.

Những người đến nơi này đều là những người nghèo khổ, quần áo tơi tả,

không ít người đều cầm chén bẻ, cũng không biết là vừa mới đi ăn xin về
hay là đồ dùng trong nhà của họ.