Không lạnh lùng nhìn Phạm Cửu Long, không khách khí nói rằng:
- Phạm bang chủ. Lẽ nào ngươi muốn người của Diệp mỗ đi tranh giành
thiên hạ cho ngươi?
- Nói vậy không phải là muốn đoạt miếng thịt từ tay ta sao?
Trong lòng Phạm Cửu Long nghĩ như vậy, nhưng hắn lại nói rằng:
- Không dám không dám.
Phạm Cửu Xà cũng nhao nhao vào nói:
- Diệp đạo hữu, đạo hữu xem tại hạ tính toán như thế này có được
không? Khối địa phương ở thành bắc mặc dù trên danh nghĩa là địa bàn của
Long Xà bang chúng ta nhưng có chút không an phận. Để bằng hữu của
đạo hữu đến đó tiếp quản được không? Tài vật cùng nhân mã một mực do
bằng hữu của đạo hữu quản lý. Chỉ cần gán cái mác là người của Long Xà
bang là được.
Thành bắc chính là xóm nghèo, hai huynh đệ Lô Tuấn và Lô Nghĩa vô
cùng quen thuộc nơi này, Diệp Không đương nhiên đáp ứng. Phải biết rằng
đây đã là sự nhượng bộ cuối cùng của Long Xà bang rồi. Không thể nào bắt
người ta nhượng khu thương nghiệp phồn hoa cho mình. Như vậy không
phải bức huynh đệ Pham gia vào đường cùng sao?
Chuyện này đến đây là kết thúc. Kế tiếp mọi người ra vẻ hòa hợp êm
thấm lại trò chuyện một hồi. Sau đó Diệp Không mới cáo từ ra về.
Phạm Cửu Long cười nói:
- Bát thiếu gia, ngài có muốn ta an bài mấy tiểu cô nương đến hầu hạ.
Bát thiếu gia cũng không thể tay không ra về như vây?
Trong lòng Diệp Không cũng rất ngứa ngáy, hắn đến Thương Nam đại
lục đã hơn sáu năm, thế nhưng còn chưa từng đụng qua phụ nữ lần nào.
Đây không phải là phong cách của hắn. Cho dù bây giờ bản thân còn chưa
làm ăn gì được nhưng trong lòng hắn vẫn thèm khát.
Chỉ là Diệp Không vẫn kiên quyết cự tuyệt, bởi vì hắn còn có sự tình
quan trọng hơn cần giải quyết!
- Diệp đạo hữu đi thong thả.
Tiễn Diệp Không ra về, sắc mặt Phạm Cửu Long trầm xuống.