- Tính như thế nào? Quấy rối tâm cảnh và thời gian tu hành của ta, gia
sư thấy ta tu luyện không có tiến bộ, nhất định sẽ trách phạt. Đến lúc đó ta
chỉ có thể ăn ngay nói thật.
Ai cũng hiểu rõ, tiểu tử này chính là nói xạo, Phạm Cửu Xà cũng hiểu
điều, nói:
- Diệp đạo hữu, nếu như ngươi muốn linh thạch đan dược, tiểu huynh
căn bản không kiếm đâu ra được. Nếu như đạo hữu muốn tài vật thế tục,
Long Xà bang có thể xuất ra một ít.
Theo như Phạm Cửu Xà biết thì người tu tiên đối với tài vật thế tục rất
chướng mắt, hắn sợ Diệp Không đánh chủ ý đến mấy khối linh thạch của
mình, cho nên mới mở miệng nói trước.
Kỳ thật Diệp Không cũng không trông cậy gì vào việc Phạm Cửu Xà có
linh thạch gì gì đó hay không. Hiện tại hắn đối với tài vật thế tục vẫn còn
hứng thú, trong lòng hận không thể lập tức nói rằng:
- Tốt! Vậy mang ra dây mấy nghìn lượng vàng, còn nữa giao ra khẩu
quyết Thiên Nhãn Thuật và Hỏa Cầu Thuật. Cuối cùng gọi cho lão tử Tiểu
Đào, Tiểu Hồng, Tiểu Thúy, Tiểu Hoa, Tiểu Liễu, Tiểu Diệp... tất cả đều tới
đây hầu hạ lão tử đi.
Chỉ là những lời nói này Diệp Không lại không có nói ra ngoài. Điều
quan trọng với Diệp Không lúc này chính là phát triển thế lực của mình.
- Ta đối với những thứ này không có hứng thú.
Diệp Không khoát tay chặn lại, rồi nói:
- Chỉ là ta có hai vị bằng hữu muốn ở phía nam đô thành lập một bang
phái nhỏ. Khổ nỗi, hiện tại lại không có địa bàn.
Về vấn đề địa bàn trong giới xã hội đen, ở đâu đi chăng nữa cũng là điều
tối kỵ. Trên mặt Phạm Cửu Long hiện rõ lên vẻ nhục nhã, cái mặt béo phì
run run nói:
- Nếu không thì mời Bát thiếu gia cùng bằng hữu ăn cơm trước. Bát
thiếu gia yên tâm, Long Xà bang chúng ta nhất định sẽ hỗ trợ toàn lực, sẽ
không để Hải Xa bang khi dễ người.
Trong lòng Diệp Không vốn định lấy một phần địa bàn của Long Xà
bang, vậy mà Phạm Cửu Long lại nói ra những lời này. Ngay lập tức, Diệp