- Chắc là con rệp...
- Tuy Tàng Xuân Lâu chúng ta không phải...
- Phốc thông!
Nha dịch đúng là không chịu nổi, thoáng một phát quỳ xuống, dập đầu
cuống quít nói ra.
- Tiểu nhân nói mình chính là con rệp, Bát thiếu gia, tiểu nhân không
biết ngài ở đây, mạo phạm đại giá, xin ngài phóng cho tiểu nhân một con
đường sống...
- Khanh khách, tự ngươi nói chính mình là con rệp, ha ha ha.
Tiểu Oanh trông thấy nha dịch trước ngạo mạn sau cung kính, nhịn
không được cười lên.
Diệp Không cũng không muốn so đo với tiểu nhân vật như hắn, khoát
tay nói:
- Vậy ngươi đi gọi con rệp đó tới đây cho ta.
Thiết Nha Tư ở bên ngoài giống như kiến bò trong chảo nóng, hắn đã
được báo cáo, nhưng hắn không cách nào nghĩ tới, lại chính là tiểu tử ôn
thần Diệp gia ở bên trong, đúng là sợ cái gì gặp ngay cái đó.
Thiết Nha Tư lại nghĩ tới, tên ôn thần Diệp gia này đang cố ý ở trong đó
uống rượu, chẳng lẽ có người đang muốn hại mình?
Bất kể như thế nào, Thiết Nha Tư đã sợ hãi, hắn có ý định thu đội, tuy
làm như thế có chút mất mặt, ánh mắt Phong Tứ Nương khiêu khích mỉa
mai nhìn đám người, nhưng hắn không quản được, bên trong chính là ôn
thần, hắn thật sự không thể trêu vào, hắn muốn trốn cho sớm.
Nhưng ai biết tên nha dịch đi vào trước đó đi tới nói thầm vào lỗ tai của
hắn, Diệp ôn thần bảo hắn đi vào, không có biện pháp, sợ gặp cũng phải
gặp nha, kiên trì đi vào.
Kỳ thật Diệp Không bảo hắn đi vào, chính là cho để cho tiểu Oanh cô
nương nhìn thấy, muốn gõ hắn một cái, làm cho hắn không được quấy rối
Tàng Xuân Lâu nữa.
Thiết Nha Tư nào dám nói nhảm, không dám thở mạnh đi ra ngoài,
không đợi Diệp Không nói xong, hắn đi ra ngoài, cái ót đổ mồ hôi lạnh,
trong nội tâm thở dài.