Mặt mũi Diệp Tài tràn đầy tươi cười đi tới, cũng không để ý rét lạnh, cởi
áo choàng run rẩy đưa về phía Diệp Không.
Diệp Không buồn cười, ở Thương Nam đại lục này đúng là cường giả vi
tôn, ngươi khách khí với người khác, vô dụng, người ta sẽ xem ngươi là kẻ
đần, dễ khi dễ. Ngươi đánh cho hắn một trận, hắn sẽ cung kính với ngươi
như lão tổ tông.
Bởi vì Thương Nam đại lục như vậy, có khác gì địa cầu không? Không
khác, nhưng ở Thương Nam đại lục càng rõ ràng hơn mà thôi.
- Được rồi, ta không lạnh, ngươi xem ta già như lão già bảy tám mươi
tuổi à, giống như ngươi?
Diệp Không lườm hắn một cái, đem áo choàng đẩy trở về.
- Hắc hắc, lão nô già, sao có thể so sánh với Bát thiếu gia chứ? Trời lạnh
như vậy, Bát thiếu gia vẫn không có chút lạnh lẽo nào, vừa nhìn thì đúng là
cao thủ! Cao thủ cái thế!
Diệp Tài vô sỉ nịnh nọt ton hót cười nói.
- Ít nịnh nọt đi!
Diệp Không dù bận vẫn ung dung nhìn hắn, thấy tâm tình Diệp Tài
hoảng loạn, lúc này Diệp Không mới mở miệng nói:
- Chủ ý cho tiểu Hồng đi chà rửa bồn cầu là của ngươi phải không?
Thảm thảm! Quả nhiên hắn hoài nghi ta, Diệp Tài sợ tới mức run rẫy,
hai chân và đầu gối như mềm nhũn ra, thoáng cái quỳ xuống đất, trong
miệng nói ra.
- Bát thiếu gia, lão nô làm sao dám có chủ ý này, đều là Cửu phu nhân tự
mình quyết định... Bát thiếu gia cứ điều tra, hôm nay lão nô đã tận tình
khuyên bảo Cửu phu nhân thu hồi mệnh lệnh này, nhưng nàng không thu...
Lão nô đã nói, tiểu Hồng chính là người của ôn thần à không là người của
ngài, nhưng nàng nói, người khác sợ ôn thần...
Được! Lão đầu quýnh lên, không lựa lời nói, ôn thần cũng nói ra, nói
đến lần thứ hai mới phát hiện, lần này chết chắc, mặt mũi Diệp Tài trắng
bệch, không biết nói cái gì cho phải.
Diệp Không cũng lần đầu nghe thấy danh xưng này, trừng mắt.
- Ôn thần?