- Đây là, đây là, đây là...
Diệp Tài không biết nên nói từ đâu, thầm nghĩ xem ra sợ rằng cái mạng
của ta cũng không còn rồi.
Suy nghĩ một chút, Diệp Không cười nói.
- Ôn thần? Nói ta? Ngoại hiệu này... Ta ôn các ngươi sao?
Diệp Không cười cười, trong nội tâm Diệp Tài có chút bất an, vội vàng
giải thích.
- Kỳ thật cũng không phải người trong phủ đặt cho ngài, mà là nha dịch
phủ nha đặt cho ngài truyền ra, mọi người cảm thấy xưng hô này rất... Rất...
- Rất hợp thích có phải hay không?
Diệp Không khoát khoát tay nói ra.
- Đứng lên đi, nếu không phải ngươi thì ta cũng không trừng trị ngươi,
ôn thần thì ôn thần a, Cửu phu nhân có ở trong không?
- Có, lão nô dẫn đường cho ngài.
Chỉ đi thêm vài bước trong nháy mắt đến cửa, đẩy cửa, đã nhìn thấy Cửu
phu nhân đang ngồi trên cái ghế lớn ở đại sảnh, trong ngực ôm một con
mèo trắng giống như mèo Ba Tư, con mắt Cửu phu nhân nhắm lại, đôi mắt
con mèo kia nửa màu hồng nửa màu lục mở lớn.
- Cửu phu nhân, Bát thiếu gia đến.
Diệp Tài đi đến thông báo, nhưng Cửu phu nhân một điểm phản ứng
cũng không có, giống như đang ngủ.
Mới vừa rồi còn phát lửa lớn như vậy, trong nháy mắt liền ngủ mất?
Diệp Tài biết rõ Cửu phu nhân là cố ý, mà hắn cũng không dám đắc tội vời
người hung ác này, vì vậy không dám gọi, đành phải nói với Diệp Không.
- Bát thiếu gia, Cửu phu nhân mấy ngày mệt nhọc, đã ngủ, hay là ngài
chờ một lát.
Hừ, Cửu phu nhân này, muốn ra oai phủ đầu với ta? Diệp Không nhìn
Cửu phu nhân, khinh thường hừ một tiếng, nói ra.
- Nếu Cửu phu nhân ngủ, Tài thúc, ngươi cũng đừng phá giấc ngủ của
nàng, để cho nàng ngủ thêm một hồi.
Diệp Tài cảm giác đầu mình không dùng được, đây không phải phong
cách của Bát thiếu gia nha, hắn mà hét lớn một tiếng, ngủ thật hay ngủ giả