CỬU GIA ĐỪNG LÀM VẬY - Trang 289

Sở Cuồng buông bàn tay che miệng xuống, làm cho nhiệt độ trên mặt trở

lại bình thường. Hắn đưa tay lắc lắc Nhẫm Cửu: “Dậy đi! Tư thế ngủ này sẽ
tạo thành áp lực đối với xương sống.”

Nhẫm Cửu rất mệt, đưa tay gạt tay Sở Cuồng ra, lẩm bẩm: “Thôi nào,

sao chàng lại lắm chuyện như vậy?” Nói rồi Nhẫm Cửu tự nhiên bò lên
giường, hích Sở Cuồng đang ngẩn ra vào bên trong, kéo chăn của hắn đắp
lên người, chui cả đầu vào trong chăn rồi tiếp tục ngủ ngon lành.

Sở Cuồng ngẩn ra: “Theo chế độ lễ nghi của quý tinh cầu, việc này

không hợp quy củ, hy vọng các hạ…” Sở Cuồng còn chưa dứt lời, Nhẫm
Cửu đã rúc đầu vào cổ hắn, tóc Nhẫm Cửu cọ vào cổ ngứa ngáy, cổ họng
Sở Cuồng lập tức như bị nhét kín bông, chỉ biết nuốt nước miếng mà quên
mất mình đang định nói gì.

Nằm cùng giường cùng chăn, nhiệt độ của hai người quyện vào nhau,

nhanh chóng làm ổ chăn nóng lên.

“Nhẫm Cửu.”

Trả lời tiếng gọi của Sở Cuồng chỉ có tiếng hít thở đều đều.

“Các hạ không thể ngủ ở đây được.” Giọng hắn cố tỏ ra lạnh lùng nhưng

vẫn như lẩm bẩm một mình. “Các hạ…” Câu thứ hai còn chưa ra khỏi
miệng, cả người Sở Cuồng đã cứng đờ, chỉ vì tay Nhẫm Cửu đã ôm lấy eo
hắn. Áo trong của hắn đã xé ra cho Nhẫm Cửu, lúc này ngực, bụng hắn để
trần. Tay Nhẫm Cửu áp vào da hắn làm hắn thấp thỏm không yên một cách
đáng xấu hổ. Hắn hít sâu một hơi đè nén sự xao động trong lòng xuống,
cảm thấy không không thể dung túng Nhẫm Cửu nữa. Hắn nghiêm mặt định
lắc Nhẫm Cửu dậy để răn dạy một trận, còn chưa động thủ chợt nghe thấy
một tiếng thì thầm vô cùng mềm mại, vô cùng thấp lọt vào tai: “Tỷ…”

Như một giọt nước rơi rơi vào hồ phẳng lặng nhất trong lòng hắn làm

gợn lên vô số gợn sóng, sĩ khí không dễ gì mới lấy được của Sở Cuồng lập

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.