mặt bọn họ.
Ba chữ Già Diệp Tháp to lớn ở trên cổng chào, ở dưới bóng đêm giống
như mãnh thú giương nanh múa vuốt, nhìn qua hết sức dữ tợn.
Mà lúc này, tất cả Già Diệp Tháp mọi người đã lên trên tông môn đón
khách, nơi đây hiện không có ai canh gác.
Nhìn qua trống rỗng một mảnh an tĩnh.
Lạc Vũ thấy vậy cười, tựa tiếu phi tiếu phe phẩy chiết phiến: “Già Diệp
Tháp có tiệc vui, chúng ta làm sao có thể không tới.”
Lời vừa nói ra, Lạc Vũ vung tay lên, màn cửa bắt đầu khởi động, phía
trước người kéo xe giác mã, lập tức có sự biến hóa, đột ngột có vật gì đó từ
mặt đất mọc lên.
Mười bốn cấp Thôn Vân Tỳ Hưu.
Phía sau, hai mươi bảy giác Mã cũng bắt đầu biến ảo.
Thành hai mươi bảy ma thú mười bốn cấp Vân Báo.
Ma thú cấp mười bốn đã có khả năng biến ra ảo ảnh, Giác Mã chẳng qua
là để che giấu bề ngoài thôi, bản thân bọn chúng vẫn là mười bốn cấp đại
ma thú.
Cùng lúc này ở trong xe, Tiểu Ngân nhanh chóng mặc quần áo trẻ con
Dấu hiệu màu bạc, lập tức biến mất, thay vào đó thì hoàn toàn là không
ra ma thú, chưa từng thấy ma thú mặc quần áo .
Mà Tiểu Hồng thì một đầu ngã vào thứ nước được chuẩn bị sẵn.