“Cố không để ý tương vương hầu, quản bất kể muôn đời thiên thu. Chỉ
cầu yêu hóa này vạn trượng hồng trần lung tung vĩnh viễn không nghỉ ngơi.
Yêu hơn thiên trường địa cửu, muốn hơn muốn như nước ôn nhu, người
nào quan tâm người nào chủ xuân thu.”
(Chẳng cần vương hầu quyền quý, chẳng quản thiên thu vạn thế, chỉ
mong ái tình này được hóa giải, Giữa vạn trượng hồng trần không hồi kết
Chỉ mong ái tình này thiên trường địa cửu, tựu như dòng lưu thủy hiền
hòa, chả bận tâm ai bá chủ xuân thu.)
Trên lầu hai của lâu thuyền, có hai người đang ngồi bên cửa sổ.
Lúc này, tiếng ca ảo diệu đang theo gió mà tản ra khắp nơi, thanh thúy
mà lay động lòng người
Khắp nơi ngẩng đầu, chỉ thấy trên lầu hai của lâu thuyền, bên cửa sổ có
một thiếu nữ mi mục như họa, thần sắc du nhiên (tự nhiên), mười đầu ngón
tay ưu nhã lướt trên cầm huyền.
Ngồi bên cửa sổ mà hát, dáng vẻ vô cùng tao nhã.
Mà đối diện với nàng là một bạch lão đầu, tinh thần nhìn qua tương đối
tốt, một thân trường bào màu vàng nhạt.
Lúc này, lão giả đang khép hờ mắt, ngón tay đặt trên mặt bàn đang gõ
nhẹ, giống như nghe vạn phần thoải mái
“Một đời hữu tình nào sợ bão táp phong ba, phiền não bạc đầu sao giữ
được tinh hoa, vứt bỏ giang sơn như họa, đổi lấy nụ cười tựa như xuân hoa,
để suốt đời này không vướng bận, lòng không hờn trách, ái hận cất bước
theo nàng, thiên địa bao la đường tình vô biên, chỉ vì nàng không màng
thiên hạ .”