ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 2268

Minh Trần Dạ tựa vào tường đá, nghe xong cười tà nói: “Trách ta xen

vào việc của người khác hử?”

“Không phải, ngươi là bạn tốt của ta, ta không nỡ.”Lạc Vũ nắm hai chân

Minh Trần Dạ vết máu loang lổ , ngẩng đầu vô cùng thận trọng nói.

Ta không nỡ.

Chỉ có bốn chữ nhưng có thể ấm áp toàn bộ thế giới.

Minh Trần Dạ thu liễm vẻ thờ ơ trên mặt cười tà, cúi đầu nhìn Lạc Vũ,

trên khuôn mặt yêu mỵ lộ ra vẻ mặt từ trước đến giờ chưa từng có.

Giống như vui, giống như buồn.

Bởi vì ngươi là bằng hữu của ta, cho nên ta không nỡ thấy ngươi bị

thương nặng như thế.

Đơn giản là. . . . . . Hắn là bằng hữu của nàng . . . . . .

Trong kho báu nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Phía xa Vân Thí Thiên giống như không nghe thấy, vẫn điềm nhiên xem

xét như cũ.

Lạc Vũ cũng không nói nhiều với Minh Trần Dạ ,có mấy lời phải nói vì

không chịu nổi ân trọng.

Nhưng mà, có mấy lời tốt nhất không nên nói trước mặt Vân Thí Thiên .

Bởi vì, nếu bị cự tuyệt tình ý trước mặt đối thủ thì sẽ là một loại vũ

nhục.

Vì vậy, Lạc Vũ không nói, mà Minh Trần Dạ, cũng không hỏi.

Gai xương bị lực lượng sắc bén bóp nát, rơi xuống tro bụi.