ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 2276

Vì ý niệm này mà sắc mặt Hải Mặc Phong vẫn không buông lỏng, giờ

thì tốt rồi, lập tức nhìn Lạc Vũ và Vân Thí Thiên nói: “Đã như vậy, các
ngươi trở về Vọng Thiên Nhai đi, không cần tới nữa.”

Lạc Vũ nhìn Hải Mặc Phong, khó hiểu.

Vân Thí Thiên cũng hiểu giả bộ hồ đồ.

Bất quá trong lòng hai người đều rõ ràng, lần này đánh bậy đánh bạ, Hải

Mặc Phong không hề nghi ngờ bọn họ, như vậy là chuyện tốt.

Mà Minh Trần Dạ tinh quái , thấy vậy trong lòng biết khác thường,

nhưng cũng thản nhiên, trở về từ từ hỏi.

“Hải Thần Thiếu chủ, trong bảo tàng của Già Diệp tháp không có gì,

không thấy gì cả.” Đang nói chuyện, nơi xa có người qua lại nói.

“Không có gì cả?” Hải Mặc Phong nhíu nhíu mày, Già Diệp tháp sẽ

không nghèo đến mức không có gì chứ.

“Tiếp tục lục soát, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta.”

Già Diệp tháp có vài bảo bối là thứ tốt.

“Vâng.”

Nhìn Hải Mặc Phong trầm mặt phân phó người Thượng tam tông , năm

người Lạc Vũ đều im lặng , vạn phần biết điều đứng ở một bên.

Bảo khố mà người của Thượng tam tông muốn đào ba thước đất để tìm

hiện đang ở trong tay bọn họ.

Bọn họ cần khiêm nhường chút.