“Ngủ đi.” Giọng nói trầm thấp, Vân Thí Thiên nhẹ nhàng mở miệng.
Bận rộn lâu như vậy, Lạc Vũ cũng chưa ngủ tốt được ngày nào.
Lạc Vũ cuộn lại trong ngực Vân Thí Thiên, tìm vị trí thật thoải mái,
nhắm mắt lại bắt đầu ngủ.
Thời gian này bận rộn như vậy, nàng quả thật là mệt chết được.
Cuộn lại trong ngực Vân Thí Thiên, cảm giác được Vân Thí Thiên nhẹ
nhàng vuốt ve sau lưng, loại ôn nhu này hoàn toàn không thể cảm giác được
trên con người lãnh khốc của Vân Thí Thiên.
Lạc Vũ không khỏi khẽ gợi lên khóe miệng, không tiếng động mỉm
cười.
Tình cảm của Vân Thí Thiên thâm trầm nội liễm.
Hắn sẽ không nói ra, càng sẽ không gióng trống khua chiêng để cho
người ta biết.
Hắn chỉ biết làm.
Hắn biết nàng không muốn làm cá chậu chim lồng, đem toàn bộ quyền
lực của quân vương Vọng Thiên Nhai trao cho nàng, tùy ý nàng chấp
chưởng càn khôn.
Hắn biết nàng cùng Minh Trần Dạ tình cảm tốt, hắn không nói gì không
làm gì, mà đem Minh Trần Dạ đưa vào vị trí tốt nhất, toàn tâm tín nhiệm.
Mà đưa vào đó, chẳng khác nào đem một nửa thiên hạ sau này của Vọng
Thiên Nhai chia một nửa cho Minh Trần Dạ.
Đây, là vì nàng mà hồi báo cho Minh Trần Dạ.