Mụ nội nó, là như ta sợ ngươi.
Tiểu Ngân thấy vậy thì nổi giận một chút, móng vuốt dựng lên.
Nói là cho hắn phát tiết, hắn còn dám không biết đủ?
Ngu ngốc, Tiểu Hồn gở một bên thấy vậy nhất thời lấy một miếng
xương gà nướng ném về phía Tiểu Ngân.
Trên người hắn không đau.
Móng vuốt Tiểu Ngân tiếp được xương gà Tiểu Hồng ném tới, nhìn Vân
Thí Thiên khó được nhẹ nhàng nâng lên khóe miệng, đi đến bên cạnh hắn,
ngồi bên cạnh chồng thư tín trên bàn.
Tiểu Ngân nhất thời bị thúc dục, nó nào biết Vân Thí Thiên lúc này
không đau trên người.
Lực lượng của Phiêu Miểu tổ sư.
Cũng không phải là một ngày mười hai canh giờ đều đau, khi tới thì
hung mãnh, khi biến mất thì không còn cảm giác gì, thật sự là khảo nghiệm
con người.
“Trong chốc lát sẽ không chết được, hai người các ngươi về trước đi.”
Vân Thí Thiên ngồi ở trước bàn đá bắt đầu phê duyệt tấu chương mà nói
với Tiểu Ngân và Tiểu Hồng.
Hai bọn họ lo lắng cho thân thể của hắn mà theo tới đây.
Hiện tại hắn biết trong chốc lát không thể chết ngay được, hai bọn họ
nếu còn ở lại chỗ này, Lạc Vũ có thể sẽ phát hiện.
Trở về đi, làm như chúng ta muốn ngày ngày ở cùng ngươi vậy.