Thiên còn dám trì hoãn quay lại sao?
Đế Phạm Thiên nhíu chặt chân mày.
Đúng lúc này, trên bầu trời rồi đột nhiên trống rỗng xuất hiện một bóng
đen, điên cuồng vọt về hướng bọn họ.
“Ngao…” Tiếng hí rống kinh thiên động địa, chấn nhiếp bát phương.
“Mười ba cấp Thôn Vân Tỳ Hưu, hả, là mười ba cấp ma thú…”
“Ông trời của ta ơi, chạy mau…”
Bóng đen hiện ra, lao xuống mà đến, đó là mười ba cấp Thôn Vân Tỳ
Hưu.
Đất đen tung hoành, cuốn lên từng trận đất đá như một cơn lốc muốn
cắn nuốt hết thảy, che kín khắp bầu trời, quét ngang hết thảy.
“Đi.” Sắc mặt Đế Phạm Thiên hơi trầm xuống, mười ba cấp Thôn Vân
Tỳ Hưu này là từ đâu đến đây? Sao lại không hay ho đụng phải nó, vả lại
hắn cũng không có bản lãnh đấu lại nó.
Một chữ hạ xuống, Đế Phạm Thiên vươn tay đi kéo Lạc Vũ.
Đôi mắt Lạc Vũ lãnh khốc, trong mắt hàm chứa tuyệt đối thống hận
cùng phẫn nộ.
Đế Phạm Thiên hơi nhíu mi, bàn tay chỉ vừa mới vươn ra, trước mặt Lạc
Vũ chợt lóe lên ánh sáng bạc, Tiểu Ngân đã từ trên người Thôn Vân Tỳ
Hưu từ giữa không trung nhảy xuống.
Ôm tinh thể màu tím lấy ra từ trong lòng Lạc Vũ, tiểu móng vuốt của
Tiểu Ngân chợt lóe lên ánh sáng bạc, một thanh trường thương màu tím đột
nhiên xuất hiện trên móng vuốt của nó.