Tiểu Ngân cảm giác được tâm tình phập phồng kịch liệt của Lạc Vũ, liền
thu hồi thanh âm líu ríu ồn ào, tiểu trảo nhi bắt lấy cổ áo Lạc Vũ, cực kỳ lo
lắng nhìn nàng.
Mà bên cạnh Thôn Vân Tỳ Hưu cũng nghiêng đầu suy nghĩ nhìn Lạc
Vũ.
“Vũ nhi, lúc này đuổi theo…”
“Trước hết chúng ta nên rời đi nơi này đi.” Tay đưa ra ngăn trở tiếng nói
của cha nàng, Lạc Vũ đỡ lấy cha mẹ nàng, bọn họ bị Thôn Vân Tỳ Hưu làm
rung động đến đôi chân đều trở nên mềm nhũn ra, giúp bọn họ trèo lên
người Tỳ Hưu.
Tiểu Ngân và Thôn Vân Tỳ Hưu đều là giả bộ diệu võ dương oai.
Lúc này Đế Phạm Thiên lại mang theo một nhóm thế lực, nếu hắn kiên
trì chiến đấu, e rằng bọn nó cũng…
Tốt nhất là nên rời đi nơi này trước đã, hết thảy chờ rời đi nơi này tính
tiếp.
Huyết sắc bay lên, Lạc Vũ ngồi trên người Thôn Vân Tỳ Hưu, quay đầu
lại thật sâu nhìn thoáng qua phương hướng Vọng Thiên Nhai, cắn răng tàn
nhẫn vỗ một chút Tỳ Hưu, một chuyến ba người hai thú hướng trái ngược
Vọng Thiên Nhai độn thổ chạy đi.
Tỳ Hưu am hiểu thổ tính, tuy không phải như Loan Phượng Phi Bằng
bay trên bầu trời một ngày là một ngàn dặm.
Tỳ Hưu chạy trên mặt đất, cho dù trong người nó bị thương, cũng giống
nhau có thể hô phong hoán vũ.
Ngay lập tức thân ảnh nó đã đi xa.