ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ - Trang 305

ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ

ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ

Cách Ngư

Cách Ngư

www.dtv-ebook.com

www.dtv-ebook.com

Quyển 1

Quyển 1

Chương 50: Đêm Thượng Nguyên (Thượng)

Chương 50: Đêm Thượng Nguyên (Thượng)

Tháng này là tháng giêng của nông lịch (âm lịch), người Đường gọi là

“tiêu”, còn ngày mười lăm lại là đêm trăng tròn đầu tiên của năm, cho nên
gọi ngày mười lăm tháng giêng là Tiết (Tết) Nguyên Tiêu (hay Thượng
Nguyên). Mà ở thời Đường nhất là năm Khai Nguyên thời thịnh Đường
hiện giờ, tầm quan trọng của tết Nguyên Tiêu còn quan trọng hơn so với
năm mới (tết đón xuân mới).

Thời Đường cấm cấm đi lại ban đêm. Ban đêm khi bắt đầu có tiếng

trống là cấm xuất hành, vi phạm sẽ bị xử phạt, chỉ duy nhất tết Nguyên
Tiêu, triều đình đặc biệt cho phép xoá bỏ lệnh cấm ba ngày, xưng là “phóng
dạ”. Ban đêm, nơi chốn giăng đèn kết hoa, ngày đêm ca múa tấu nhạc, dân
chúng du ngoạn xem đèn nhiều vô số kể, suốt đêm vui vẻ, náo nhiệt phi
thường. Đây là một lễ hội vui vẻ của toàn bộ dân chúng.

Năm nay, bởi vì Thịnh vương Lý Kỳ và Hàm Nghi công chúa giá lâm

nên tết Nguyên Tiêu của Lạc Dương càng thêm phồn thịnh. Mấy vạn chiếc
hoa đăng bắt đầu từ cố cung Lạc Dương kéo không dứt trải rộng toàn bộ các
phố xá trong thành Lạc Dương. Đường phố toàn thấy người là người, ồn ào,
ầm ĩ. Vầng trăng tròn trên bầu trời như trở nên mờ nhạt và ngượng ngùng
bởi ánh sáng hoa đăng của nhân gian.

Bản thân ở trong hoàn cảnh kỳ diệu này, Tiêu Duệ lúc này mới cảm

nhận được sâu sắc về sự tráng lệ của lễ hội lớn nhất thời Đường này. Trong
thành, nơi nơi hoa đăng sáng, thương nhân dân chúng chen chúc mà đi, sĩ tử