Người ta vẫn nói về quê thì trở nên rụt rè. Khi tường thành Thục châu
cũng không cao lớn dần dần hiện ra trước mắt bốn người, mới vừa cười hi
hi ha ha chọc cười Tú Nhi, thiếu nữ Ngọc Hoàn dần trở nên kích động,
trong đôi mắt sau thăm thẳm như nước hồ thu lộ ra đủ loại tình cảm mềm
yếu rối loạn. Khi rời khỏi Thục châu, nàng mới chỉ là một đứa trẻ bảy, tám
tuổi. Thời gian thấm thoát thoi đưa, hiện giờ trở về cố hương Thục châu
như đang ở trong giấc mộng, có thể gặp lại mẫu thân bởi vì kế sinh nhai mà
bắt buộc phải gửi mình cho thúc phụ nuôi, trong lòng nàng vô cùng run rẩy,
đau nhói, đôi mắt đỏ lên, hai hàng lệ lấp lánh tràn mi.
Thiếu niên than nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Ngọc Hoàn, thấy
ven đường có một tửu quán đơn sơ liền liếc mắt ra hiệu cho Tú Nhi đang
đứng bên cạnh. Tú Nhi vội vã tiến tới sửa sang lại quần áo cho thiếu nữ,
đưa cho nàng một chiếc khăn thơm, dịu dàng nói,
- Ngọc Hoàn tiểu thư, sắp tới Thục châu rồi, bên kia có một tửu quán,
chúng ta vào đó nghỉ chân, ăn một chút gì nhé. Được không?
Ngọc Hoàn thở dài sâu kín, nhận lấy khăn thơm, lau khóe mắt, gật gật
đầu.
Đây là một tửu quán rất đơn sơ, một cái lều lộ thiên dựng ở ven đường,
trước lều có một cái cột bằng gỗ hòe, trên cột là một mảnh vải tam giác bẩn
không chịu nổi đang tung bay, coi như là dấu hiệu của tửu quán. Bên trong
chỉ có vài chiếc bàn thấp nhỏ đã bong hết sơn, thô ráp không chịu nổi, cũng
chính là một chỗ nghỉ ngơi tạm thời cho dân phu.
Ba người đi vào tửu quán, tiểu nhị kiêm ông chủ của tửu quán là Trương
lão hán giật mình kinh hãi. Tửu quán hạ đẳng của lão đã bao giờ được đón
khách qúy quần áo hoa lệ phong tư tao nhã như thế này, đa phần là những
phu phen, thương lái nhỏ mà thôi. Lão vội vàng tiến lên tiếp đón, cầm chiếc
khăn đầy mồ hôi trong tay ra sức lau hết các ngóc ngách của mấy cái bàn,
cái ghế trong quán, mời bốn người ngồi xuống.