- Liên nhin, vi nương thấy thiếu niên này không tồi, tướng mạo anh tuấn
lại rất có tài danh, nghe nói là tài tử tửu đồ danh chấn Lạc Dương. Con thử
nhìn xem, có trúng ý không?
Kỳ thật từ lúc Tiêu Duệ đi vào đại sảnh thì Chương Cửu Liên Nhi đã
chú ý tới hắn. Thực ra cũng không tránh được, cách ăn mặc và khí chất của
thiếu niên này khác hẳn so với các tân khách khác ở đây, thực sự là không
"hài hòa" với họ. Ở đây toàn những kẻ ăn mặc chói mắt, nhưng hắn lại ăn
mặc trang nhã, toàn thân không có vàng bạc trang sức gì, không hề tìm thấy
được trên người hắn một chút tơ vàng, ngọc bội, túi hương nhiều màu mà
những công tử Ích Châu vẫn thường đeo.
Nhất là cặp mắt to trong sáng kia, từ trong cặp mắt trong veo như nước
đó Chương Cửu Liên Nhi không hề phát hiện thấy sự cuồng nhiệt vì công
danh, lợi lộc trong đó. Còn cả thần sắc, cử chỉ thành kính, cẩn thận nhưng
không hề căng thẳng cũng khiến tài nữ Liên nhi lạnh lùng cũng khẽ giật
mình động tâm.
Thấy con gái nhìn về phía thiếu niên kia bằng ánh mắt đã hơi bớt lạnh
lẽo, trong lòng Tôn thị vui vẻ: cảm ơn trời đất, rốt cục cũng có người vừa ý
cô nãi nãi nhà chúng ta...
Dưới làu đại sảnh, thọ yến đã rơi vào cao trào. Các tân khách rót đầy
chén, ăn uống linh đình, tân tình thưởng thức rượu ngon Thanh Hương
Ngọc Dịch đến từ Lạc Dương. Mà Trương Húc thì đã thay chén lén, gần
như một ngụm một chét, bất kể là có người kính rượu hay tự uống đều vậy.
Đừng quên, Thanh Hương Ngọc Dịch mà Tiêu Duệ làm có độ rượu rất
mạnh, uống nhiều khiến hành vi của Trương Húc liền bắt đầu trở nên phóng
đãng. Cuồi cùng, y không còn để ý tới lễ nghi nữa, gọi thị nữ lấy cho mình
một bình Thanh Hương Ngọc Dịch đặc chế, uống luôn từ trong bình.
Đối diện với Trương Húc là một nam tử mặc quan phục, sắc mặt cũng
ửng đỏ, khẽ cau mày, rất không hài lòng với sự phóng đãng của Trương