Húc. Chương Cửu Kiếm Quỳnh cười dài nhìn gã, nói:
- Lấy rượu làm ca, đời người được bao lâu! Trọng Thông hiền đệ, cuộc
đời này ngươi không uống rượu, sao có thể hiểu được thần vận trong rượu
này?
Nam tử mặc quan phục chắp tay nói:
- Thứ sử đại nhân, rượu này đương nhiên nhiên có thể vui, nhưng dù sao
cũng là thứ khiến người ta mê muội mất cả ý, theo ý kiến thủ lậu của Trọng
Thông, uống ít rượu vẫn tốt hơn.
Trương Húc buông bình rượu trong tay, đảo mắt nhìn nam tử mặc quan
phục, Tiêu Vu Trọng Thông, đại quan phụ trách thương nghiệp nổi danh của
đất Thục, khà một tiếng, tỏ vẻ không thấy sự coi thường của Tiêu Vu Trọng
Thông, cười lạnh nói:
- Trong rượu có ba vị, phàm phu tục tử không thể nào cảm nhân được.
À, Tử Trường lão đệ, ngươi là Lạc Dương tửu đồ, không ngại giản cho Vu
đại nhân một chút, cái gì gọi là rượu, cái gì gọi là thần vận trong rượu...
Trong sự quan tâm đầy "ép buộc" của Trương Húc, Tiêu Duệ kỳ thật
cũng đã uống không ít. Tuy nhiên trong lòng hắn mang tâm sự, uống nhiều
rượu nhưng vẫn kìm chế, nghe vậy liều cười cười:
- Tiêu Duệ đâu dám bêu xấu trước mặt các vị đại nhân?
Tiêu Vu Trọng Thông liếc mắt nhìn hắn, thần sắc thản nhiên:
- Nói chuyện phiếm trong tiệc để góp vui cho các vị đại nhân cũng là
bình thường. Tiêu công tử không ngại giải thích một chút, bản quan muốn
được kiến thức xem tục vật trợ hứng này có thể ẩn chứa đạo cao thâm nào?