ĐẠI HOÀN DƯ - CHO TA KHUYNH THẤT GIANG SAN - Trang 1085

Cửa bị một đôi tay ngọc nhẹ nhàng đẩy ra, ánh sáng nhàn nhạt từ bên

ngoài rọi vào, chiếu lên gò má của Nam Hoa công chúa càng khiến sắc mặt
của cô trở nên huyễn hoặc hơn. Khẽ ngẩng đầu, nhìn ánh trăng trên bầu trời
bị đám mây che đi khiến cho vẻ ảm đạm của nó dường như cũng nhuốm
vào trong mắt cô.

Dần dần, trong màn đêm dày đặc lại hiện lên một khuôn mặt nam nhân

với nụ cười cực kỳ ấm áp, ấm áp đến mức có thể lan tràn tới tận sâu trong
lòng Nam Hoa. Đã bao lần nửa đêm tỉnh mộng, cô đều lẳng lặng nhìn ngắm
ánh trăng, rồi lại dưới ánh trăng đó cố gắng xóa sạch hình bóng cùng nụ
cười đã khắc sâu trong đầu kia.

Nhìn một chút, trên môi Nam Hoa công chúa thoáng hiện nụ cười để lộ

lúm đồng tiền, cùng với gương mặt tươi cười trên bầu trời đêm như hòa vào
nhau. Hít sâu một hơi, Nam Hoa dường như có thể cảm nhận được hơi thở
của người đó.

Nếu đã định sẽ không thể ở bên nhau thì Nam Hoa tình nguyện cứ mãi

ngắm nhìn dưới ánh trăng như vậy. Bởi vì ánh trăng này cũng giống như
thứ ánh sáng tỏa ra từ trên thân thể người đó. Nếu đã không thể bên nhau,
vậy cô cũng cam lòng cùng người đó chia sẻ ánh trăng này.

Nam Hoa cứ nhìn mãi cho đến khi ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.

Nếu như không quen biết người đó Nam Hoa sẽ không phải cảm thấy

đau đớn như vậy, đau đến nỗi hít thở cũng khó khăn, đau đến nỗi khó có thể
kìm chế. Cố gắng đem nỗi đau đớn trong lòng nén xuống, trong lòng Nam
Hoa lại dâng lên mấy phần lo âu.

Huynh ấy đã sắp đến rồi!

Nam Hoa có thể dễ dàng cảm nhận được hơi thở của người đó càng lúc

càng gần.