ĐẠI NGHỊCH CHI MÔN - Trang 217

Lão già ừ một tiếng, xoay người đi vào bên trong:

-Trần gia xong đời rồi, chỉ còn lại một đứa trẻ con như ngươi làm chủ.

Trần Thất đi theo sau, vừa đi vừa nói:

-Tiền bối, ngài không cần quan tâm nhiều như vậy, ngài cứ làm tốt

chuyện của ngài là được.

Lão già dừng bước, lạnh lùng nói:

-Ngươi nói không sai, ta nợ nhân tình của Trần gia các ngươi, nợ thì phải

trả, nhiều lời vô ích.

-Nói đi, ngươi muốn gì?

Lão già hỏi.

Trần Thất chỉ cánh tay mềm oặt của mình:

-Giúp ta hồi phục lại cánh tay.

Lão già nhìn tay của Trần Thất, lắc đầu:

-Không phục hồi lại được. Gân đã đứt, hơn nữa để hơi lâu. Nếu đến sớm

một ngày thì còn được.

Trần Thất hỏi:

-Vậy ta phải làm sao mới sử dụng được cánh tay này.

Lão già đáp:

-Cắt đi, đổi cái khác.

Trần Thất nhíu mày, suy nghĩ một lát mới gật đầu: