ĐÁM CƯỚI HÀO MÔN - Trang 600

Hạ Diệu Diệu cảm thấy hơi nhột: “Đừng... chỉ mấy ngày thôi...” Hà

An kéo cao áo cổ lên.

“... Không được, em không kịp xe mất.” “Một lúc thổi...” Động tác

của Hà An rất dịu dàng, cứ như sợ làm vỡ cơ thể trong lòng, mỗi động tác
đều cực kì thận trọng, mỗi cử động đều hi vọng cô có thể cảm nhận được,
từ từ, nhẹ nhàng.

Dưới sự dẫn dắt của anh, Hạ Diệu Diệu từ từ thả lỏng cơ thể, tận

hưởng trọn vẹn... Một lúc sau, Hà An lưu luyến buông cô ra, vùi mình vào
tóc cô. Hạ Diệu Diệu cố gắng hít thở thật đều, khiến mình bình tĩnh lại. Hà
An vuốt ve mái tóc cô, thì thầm bên tai: “Anh tiễn em...”

Hạ Diệu Diệu bất giác gật đầu, ánh mắt long lanh như phủ một màn

nước sáng trong.

Hà An thay quần áo, khoác lên mình một bộ đồ sinh viên đơn giản,

quần bò xanh thẫm, áo sơ mi trắng, ăn vận giống như rất nhiều cậu sinh
viên khác trên đường, thế nhưng bộ đồ ấy khoác trên người anh, lại thêm
vài phần nghiêm trang chỉnh tế. Mái tóc che lấp một chút đôi lông mày dài,
ánh mắt khi trước còn đong đầy tình cảm, giờ lại bình lặng và có chút lạnh
lùng, khiến những người ở bên cạnh anh có thể cảm nhận rõ tâm trạng anh
lúc này.

Hạ Diệu Diệu ngày nào cũng nhìn gương mặt ấy, cô đã có thể phân

biệt được lúc nào là thói quen, lúc nào tâm trạng anh đang không tốt, hiện
giờ, anh chỉ là làm vẻ ngầu mà thôi: “Em xách cho “Không cần.” Hà An
xách túi to túi nhỏ của cô đi xuống dưới nhà. Hạ Diệu Diệu mỉm cười, quay
chiếc chìa khóa trong tay, đi theo sau. Hà An đang đi, thì dừng lại ở trước
của cửa hàng tạp hóa trong khu, anh lấy ví ra đưa cho cô, ra lệnh: “Đi mua
ít đồ ăn và nước uống.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.