Trên gương mặt ông vẫn giữ nụ cười nhưng ngôn từ và thái độ rõ ràng là ép
buộc.
Tng Mẫn thầm tính toán.
i người quay trở về phòng khách, Đổng sự Tăng cười một cách sảng
khoái, còn Tng Mẫn vẫn giữ nguyên thái độ.
Ông A hỏi: “i người nói chuyện gì thế?”
Đổng sự Tăng đáp: “A Mẫn thảo luận cùng tôi vài phương pháp nhằm
tăng tính đoàn kết trong công việc của phòng kế hoạch. Tôi thấy khá y, có
thể thực thi.”
Ẩn ý sâu xa ấy hội đồng quản trị đều ngầm hiểu.
Ông A gật đầu, “Giám đốc Tng có lòng như vậy, chúng ta cũng nên giúp
đỡ.”
Mới phát biểu được non nửa, Tng Tuấn và Sở Sở cùng bước vào. Tng
Tuấn sửng sốt nhìn Tng Mẫn. Sở Sở cũng kinh ngạc, “Giám đốc.”
“Giám đốc gì chứ, là chị mới phải. Người một nhà mà, khách sáo làm
gì.” Đổng sự Tăng sửa lời con gái, mặc dù nói với Sở Sở, nhưng ông lại
mỉm cười nhìn về Tng Mẫn.
Hội đồng quản trị bất ngờ, nnh chóng vỡ nhẽ, bắt đầu hùa theo.
Ông A góp lời: “Đúng thế Sở Sở, sao lại xa cách vậy, chị cháu sẽ không
vui đâu.”
Tng Mẫn cố kiềm cơn tức, mỉm cười, “Nếu đã hết giờ làm việc thì
không phải gọi tôi là giám đốc nữa.”
Tng Tuấn mở to mắt trước phản ứng của Tng Mẫn và Đổng sự Tăng.