ĐẢO KINH HOÀNG - Trang 106

“Thôi được, thôi được.” Cô lùi lại để anh có thể nhìn thấy gương mặt

cô khi nước từ vai anh rỏ xuống thành một màn sương mờ đục bao trùm lấy
cơ thể cô. “Em thỏa thuận thế này nhé. Không cần cả ngày, anh yêu. Không
cần cả ngày. Chỉ cần một tiếng đồng hồ thôi. Chỉ trễ một tiếng đồng hồ
thôi.”

“Thì anh đã…”
“Một tiếng,” cô nói và lại tiếp tục vuốt ve anh, tay cô giờ đầy xà phòng.

“Một tiếng và rồi anh có thể đi. Em muốn được cảm thấy anh ở bên trong
em.” Cô kiễng chân lên để hôn anh.

Anh chạm lẹ vào môi cô rồi nói, “Anh không thể, em yêu.” Rồi anh

quay mặt về phía vòi hoa sen.

“Họ có gọi anh quay trở lại không?”
“Hả?”
“Ra trận ấy.”
“Nếu như họ gọi anh. Thì anh sẽ phải đi thôi. Nhưng họ sẽ không gọi

đâu, em yêu ạ.”

“Sao anh biết?”
Anh bắt đầu thoa dầu gội lên đầu.
“Thế giới này sẽ nổ tung mả em thậm chí không hiểu tại sao?” cô nói.
“Nó sẽ không nổ tung.”
“Nó sẽ nổ tung. Anh chỉ cần đọc báo và…”
Teddy xả dầu gội trên đầu và cô khẽ áp mặt mình vào lưng anh, tay cô

sờ soạng phía bụng dưới của anh. “Em nhớ lần đầu tiên em nhìn thấy anh ở
Cocoanut Grove. Trong bộ quân phục.”

Teddy không thích khi cô nói vậy. Lại con đường hoài niệm. Cô không

thể thích ứng với hiện tại, với tình trạng hiện nay của họ, với những hạn chế
và khiếm khuyết trong cuộc sống của họ nên cô quay ngược đường về quá
khứ để tự an ủi bản thân mình.

“Lúc đó anh mới đẹp trai làm sao. Và Linda Cox bảo em rằng ‘Tớ nhìn

thấy anh ấy trước nhé!’ Nhưng anh biết em đã nói gì với cô ấy không?”

“Anh muộn rồi, em yêu.”
“Không hiểu tại sao em lại nói thế cơ chứ. Không, em nói. ‘Cậu có thể

nhìn thấy anh ấy trước tiên, Linda. Nhưng tớ sẽ nhìn thấy anh ấy cuối
cùng.’ Cô ấy cho rằng nhìn gần thì anh cũng hơi đáng sợ nhưng em nói

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.