ĐẢO TRỊ LIỆU BÍ ẨN - Trang 65

Viktor lại bật cười. Tất nhiên, ông có thể tự nhủ rằng một ít rượu Rum

trong trà của ông là cần thiết về mặt y học vì cơn cảm lạnh ngày càng trầm
trọng hơn. Và có lẽ nó cũng còn giúp đỡ ông được nữa. Nhưng may mắn là
ông đã sáng suốt để người bạn và người giúp đỡ ông ở lại trên đất liền. Ông
không mang theo đến một giọt lên Parkum. Có lý do tốt. Ông Jim Beam và
người anh em Jack Daniel chính là các bệnh nhân duy nhất mà ông đã tâm sự
với họ trong những năm vừa qua. Nhiều đến mức có những ngày ông chỉ
mang duy nhất một ý nghĩ rõ ràng: bao giờ thì đến lúc uống thêm một ngụm
nữa từ cái chai.

Lúc ban đầu, Isabell còn cố lôi kéo ông ra khỏi rượu chè. Đã khuyên nhủ

ông, chăm sóc cho ông, thương hại và ngày càng hay van xin hơn.

Rồi sau đấy, sau thời kỳ la mắng, cô đã làm việc mà những nhóm giúp đỡ

cho thân nhân người nghiện rượu khuyên nhủ: cứ mặc kệ. Cô dọn vào khách
sạn ở mà không hề cảnh báo trước và không tiếp xúc với ông nữa. Ông chỉ
nhận ra sự trống rỗng trong ngôi biệt thự khi hết được cung cấp và ông không
còn đủ sức để đi một mình cả đoạn đường cạnh bãi tắm xuyên qua hòn đảo
đến trạm xăng.

Và đến cùng với sự hất lực là nỗi đau đớn. Và đến cùng với nỗi đau đớn là

những kỷ niệm.

Những cái răng đầu tiên của Josy.
Lần đầu tiên đến trường.
Chiếc xe đạp quà Giáng Sinh.
Những chuyến đi chơi chung bằng ô-tô.
Và Albert.
Albert.
Viktor nhìn biển đen tối qua cửa kính và chìm đắm trong suy nghĩ đến

mức không nhận ra được những bước chân nhẹ nhàng ở phía sau ông.

Albert.
Nếu như ông phải nêu ra một lý do, thì đó là một người đàn ông già nua

nhỏ bé đã khiến ông ngưng uống rượu.

Lúc trước, khi ông còn có một cuộc sống, cứ mỗi buổi chiều vào lúc

khoảng 17 giờ, ông lái xe trên đường cao tốc trong thành phố theo hướng Đại