DÂY THƯỜNG XUÂN VẪN XANH BIẾC - Trang 369

Nhìn cô gái cứ quanh quẩn bên cạnh mình mà không nói không rằng

bất cứ điều gì, Cao Khắc cảm nhận được trái tim mình lỡ nhịp vì cô.

“Chán không?” Anh hỏi, nhấp một ngụm cà phê.

“Không ạ!” Cô lắc đầu, ngồi ngay ngắn trên cái ghế dài gần đó.

“Lý Huyên dạo này cũng bận ôn thi, không thể đến chơi cùng em

được!”

Cô xua tay, không muốn làm phiền người khác. “Em không sao đâu,

anh đừng bận tâm!”

Anh cười, bảo cô chán thì ra ngoài xem tivi hay làm gì đó đi, cô lại từ

chối, bảo rằng muốn ở đây hơn.

Cao Khắc quay lại làm việc, anh muốn làm cho xong để có thể đưa cô

đi dạo, tiện thể mua cho cô mấy bộ quần áo ấm.

Ba ngày sau đó, cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhìn

đồng hồ lúc đó là gần ba giờ, anh định chợp mắt một lát, trời sáng sẽ giao
bản thiết kế rồi đưa cô đi dạo xung quanh. Nhưng anh lại ngủ một mạch
đến tận trưa.

Khi anh còn đang mơ màng mở cửa bước ra thì bị Lý Quân làm cho

tỉnh ngủ.

Cô ngồi ôm gối trước cửa phòng anh, mái tóc xõa dài.

Cao Khắc kêu lên một tiếng, tỉnh cả ngủ. “Sao em lại ngồi đây?”

Lý Quân ngước đầu lên nhìn anh, gương mặt vui vẻ hẳn ra. “Em đợi

anh.”

“Sao lại đợi?” Anh vuốt tóc, đóng cánh cửa phòng mình lại.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.