ĐÊM CỦA BẦY RỐI - Trang 100

23

Trong khi Lucy ngây người ra đứng nhìn bộ mặt cười của con rối, ông

Lafaye chợt bất ngờ xuất hiện ở ngoài ngưỡng cửa.

— Em đã xong chưa? – Ông hỏi vợ.

Bà Lafaye dừng tay và quay sang phía ông:

— Xong rồi. Bây giờ em chỉ còn việc đi tìm cái túi thôi. – Bà vừa nói vừa

đi ra khỏi bếp.

— Ba mẹ định đi đâu đấy ạ? – Lucy lúng túng hỏi, mắt không rời khỏi

con rối.

— Ba mẹ phải đi mua một số thứ. – ông Lafaye trả lời rồi đi vào bếp và

nhìn qua cửa sổ.

— Trông trời có vẻ muốn mưa đấy.

— Ba mẹ đừng đi! – Lucy khẩn khoản nói.

Ông Lafaye quay về phía con gái:

— Hả?

— Con xin ba mẹ đừng đi!

Ông Lafaye chợt nhìn thấy con rối.

— Ơ kìa, cái con rối này lại đang làm gì ở đây thế? – Ông tức giận hỏi.

— Con tin rằng ba má sẽ mang nó ngay tới cửa hàng. – Lucy nhanh nhảu

gợi ý.

— Tất nhiên là có, nhưng không trước thứ hai. Cuối tuần, các cửa hàng

đều đóng cửa.

Con rối lại chớp chớp mắt nhưng ông Lafaye không để ý.

— Ba mẹ cần phải đi ngay bây giờ thật sao? – Lucy lí nhí hỏi.

Ông Lafaye chưa kịp trả lời thì bà vợ đã xuất hiện ngoài cửa.