ĐÊM CỦA BẦY RỐI - Trang 23

4

— Ái!

Lucy hét lên, lùi lại, hai má nóng ran:

— Caro, trả nó cho chị đây! Em đã làm đau chị rồi đấy!

— Em? Em chẳng làm gì cả! Đấy là do Clac-Clac chứ!

— Đừng có làm cái trò ngu ngốc như vậy! Em đã làm chị đau thật rồi

đấy! – Lucy vừa phàn nàn vừa xoa tay vào má.

— Nhưng không phải em làm! – Caro vừa nhắc lại vừa quay đầu Clac-

Clac về phía cô chị. – Tại sao mày lại độc ác với chị Lucy như vậy?

Ông Lafaye đứng bật dậy.

— Hãy dừng ngay cái trò ngu ngốc ấy lại và xin lỗi chị đi. – Ông ra lệnh.

Caro hạ thấp đầu Clac-Clac xuống rồi nói giả giọng búp bê:

— Em xin lỗi.

— Không được, con phải nói bằng chính giọng của mình. – Ông Lafaye

khoát tay nói bằng một vẻ cương quyết. – Không phải Clac-Clac đã làm
Lucy đau, mà là chính con đã làm cái chuyện ấy.

— Vâng ạ, vâng ạ. – Caro đỏ mặt lẩm bẩm, nó không dám nhìn thẳng vào

mặt Lucy. – Em xin lỗi. Này, chị cầm lấy đi!

Caro vừa nói vừa quẳng Clac-Clac vào tay cô chị. Bất ngờ vì sức nặng

của con búp bê, Lucy chới với suýt ngã.

— Thế bây giờ chị phải làm sao đây?

Caro nhún vai rồi chạy tới ngồi cạnh mẹ trên đi-văng.

— Tại sao con cứ thích gây ra lắm chuyện đến như vậy? – Bà Lafaye

nghiêng người sang thì thầm với con gái.

Caro lại đỏ ửng mặt lên.